Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

9 thg 1, 2012

"TỪ ĐÂY NGƯỜI BIẾT YÊU NGƯỜI..."

  Đỗ Trung Quân

 Gia tài âm nhạc của nhạc sĩ Văn Cao không nhiều nếu không nói là khiêm tốn so với những nhạc sĩ Phạm Duy, Trịnh Công Sơn …Nhưng đấy chỉ là so sánh về số lượng. Âm nhạc Văn Cao về chất lượng thật sự đồ sộ.

Ca khúc cuối cùng của nhạc sĩ là tác phẩm nào người viết không dám khẳng định [ biết đâu di sản ông để lại còn những tác phẩm gia đình chưa công bố ]. Thôi cứ tạm xem “Mùa xuân đầu tiên “ được viết năm 1976- một năm sau ngày thống nhất đất nước của nhạc sĩ là tác phẩm cuối cùng được công bố và phổ biến đến hôm na. Một ca khúc không chỉ duy mỹ, nó còn là những rung động nhân văn sau cuộc chiến dài nhiều xương, máu của cả hai miền “ Rồi dập dìu mùa xuân theo én về…mùa bình thường mùa vui nay đã về …mùa xuân mơ ước ấy đã đến đầu tiên với khói bay trên sông…gà đang gáy trưa bên song một tia nắng vui cho bao tâm hồn…” Và đẹp hơn cả trong cái niềm vui kia chính là “ Từ đây người biết yêu người…”

Nhạc sĩ mong ước một điều phải có thật trong cuộc đời ở trang mới của đất nước. Nhưng những nốt nhạc, giai điệu của cả ca khúc thì lại buồn buồn…dường như nhạc sĩ đã tiên cảm, lo âu một điều gì đấy ?

Sau 37 năm. Người biết yêu người ra sao ? Yêu thế nào mà cái thiện ngày càng ít đi, cái ác ngày càng giương đôi cánh dơi khổng lồ của nó phủ bóng lên tình nhân ái. Người ta hành hạ trẻ con, kẻ sát nhân còn quá trẻ chém rụng cả tay đứa trẻ mới chỉ vài tuổi. Đòi mẹ thua bạc không xong, bọn côn đồ chém vỡ óc đứa con  vài tháng tuổi. Người ta dội nước sôi vào cả bà giúp việc già mà có gì phải hành hạ đến thế. Nếu không hài lòng sự phục vụ, đơn giản chỉ cần đuổi việc.

  Ba mươi bảy  năm sau, giờ đây tôi bỗng hiểu thêm tại sao một ca khúc hay đến thế , rung động đến thế lại mang giai điệu nao lòng  đến thế. Một điệu valse buồn man mác, mang nhiều niềm cầu mong …

…Hôm nay năm 2012, ca khúc ấy vẫn còn nguyên những điều mong ước, cũng vẫn còn là cầu mong “Từ đây người biết yêu người …”

Read More..

CHÚC MỪNG BÁC TRẦN ĐỨC TIẾN

Đinh Bá Tuấn

Bác Minh hói (Phạm Khắc Minh) gọi: Tuấn ơi! cafe chỗ cũ nhé. Đến nơi chỉ thấy có bác và bác Hiển lùn (dịch giả Phạm Nguyên Trường). Tưởng bác Tiến (nhà văn Trần Đức Tiến) đi họp Ban chấp hành Hội nhà văn đã vào, gọi điện thì bác nói: tao vừa về Nam Định tối qua, chắc ở lại lĩnh giải luôn cuối tuần mới vào.

Chúc mừng bác được giải cao nhất của Hội nhà văn Việt nam năm 2010-2011 với tập truyện ngắn"Lỏng và Tuột".

Mình xin giới thiệu bài viết của nhà văn Nhật Tuấn về tập truyện ngắn này.


“LỎNG VÀ TUỘT” - GIỌNG ĐIỆU MỚI CỦA TRẦN ĐỨC TIẾN
 

Nhật Tuấn                                  

Đột nhiên muốn về hưu trước tuổi. Đột nhiên muốn đập cái nhà đang ở đi xây nhà mới. Đột nhiên thèm uống rượu. Đột nhiên nửa đêm vùng dậy…” và rồi đột nhiên đi tới đảo Q. (Mù tăm).Những thứ “đột nhiên” đó , những hành động “bất ngờ” của nhân vật Cầm trong “Mù Tăm” gợi nhớ “hành động vô căn” (action gratuite) của nhân vật Meursault trong “Kẻ xa lạ” của Albert Camus xuất bản từ mãi năm 1942. Và cả khi “gã đàn ông” tách ra khỏi ông Cầm để “đối thoại tay đôi” cũng gợi ra “kỹ thuật phân thân” (dedoublement) của văn học dạo trước. Tuy nhiên “Mù Tăm” không bất ngờ ở chỗ đọc tới lúc ông Cầm tới đảo Q. , căn cứ vào loạt truyện của Trần Đức Tiến , người ta đoán chắc thế nào ông cũng gặp một “mụ đàn bà” và tất nhiên sẽ tới một cuộc làm tình “quằn quại”.
 
Tuy nhiên, ở một số truyện khác, cách tân của Trần Đức Tiến đã nhuần nhuyễn hơn. Trong “Một cuộc phỏng vấn”, một ông nhà văn ngủ với một cô nhà báo, tất nhiên, trong một cuộc “tình khách sạn”, “tình ngoài luồng”. Xen giữa những rung động thực của xác thịt là những lời lẽ giả cho một cuộc phỏng vấn “lề phải”. Cái thực và cái giả, cái danh và cái hư danh, cái cuồng nhiệt và cái lạnh lẽo cứ xoắn nhau như hai cơ thể trần truồng lúc cuống cuồng xâm nhập nhau. “Một cuộc phỏng vấn” cho thấy Trần Đức Tiến đang  cố giãy khỏi cái không gian thực, ba chiều, cổ điển trong truyện ngắn để tìm tới một không gian khác dù chưa biết nó là cái gì ?
 
Trong “Mưa núi”, một ông K. nào đó trườn qua người vợ đang lúc ngủ trưa để lên núi trong một cơn mưa rồi gặp một cô gái và hai người làm tình trong tiếng “Ây ..ây…” và quả xoài ăn dở. Mọi chuyện dường như đều “bất ngờ” nhưng bất ngờ hơn cả là cao hơn khoái lạc xác thịt, cô gái trong lúc tắm mưa tìm thấy “niềm khoái cảm được tắm gội bởi dòng nước tinh khiết vô hình từ trên cao tưới xuống”. Còn ông K. cũng bất chợt cảm thấy “một niềm vui sướng hoàn toàn mới lạ, bí mật tràn ngâp tâm hồn”.  Không phải chỉ cô gái và ông K. mà chính Trần Đức Tiến cũng muốn vượt qua cái “hiện tồn” để vươn lên một cái gì đó “mới lạ” mà không rõ ra là cái gì.
 
“Hắn” có một “Khối u” ở bụng trái mà bác sĩ cứ khăng khăng bên bụng phải, hắn như con ruồi mắc trong lưới nhện của cái hàng ngày: phố xá, bà vé số, những ước mơ tội nghiệp và tất nhiên là một bà vợ với hai đứa con và bà mẹ vừa chết ở tuổi 90 với biết bao phiền toái… Nhưng hắn vẫn còn một khung cửa hẹp để mở vào “cõi mộng” - đó là cô bồ trẻ đẹp với những dòng tin nhắn “ ANH ƠI EM BỊ ƯỚT HẾT RỒI”. Có thể coi đó là một làn gió mát thổi vào cuộc đời ngột ngạt của hắn? Cũng có thể coi đó là “ một chút mặt trời trong nước lạnh” theo cách nói của Francois Sagan? Hoặc cũng có thể coi là một giễu cợt của hoàn cảnh bi hài? Câu trả lời bỏ ngỏ dành cho độc giả.
 
Tới truyện ngắn “Lỏng và tuột”, “một chút mặt trời” kia, buồn thay, lại biến thành “nước lạnh”. Cái tên “Lê Kim Yến” trong danh bạ điện thoại như một cù lao sáng nhô lên trong cái biển của những dung tục đời thường với chị làm cùng cơ quan hơn y 6 tuổi, vừa túm tóc ghì y xuống vừa “hư quá, hư quá”, sau “ hư quá” thì đến “chết rồi”…, cuối cùng thì “bắt đền…cái này này”. Thật là một clip sex sinh động và độc đáo. Còn lão “vòi nước”  thì “Nước bưởi nhanh tệ. Ra cửa thế nào tớ cũng bùm…”. Cô gái điếm giả nai “ném chăn gối với mày trên giường thì nó sụt sùi đau đớn véo tai rứt tóc tao ăn vạ…”. Trong cái biển bùn đó, tưởng rằng cái cô Lê Kim Yến sẽ là một ngoại lệ, một “chút mặt trời” trong cái “ao nước lạnh” đó, nào ngờ  em cũng “gái” nốt.  Cũng tương tự thế, trong “Đi bộ và chạy” thể dục buổi sáng, đi trước hai ông bạn trò chuyện tầm phào là một cô gái mà lúc đầu cứ tưởng là “nàng” - một danh xưng dùng cho con gái chí ít cũng “con nhà lành”. Ấy thế rồi ở cuối chặng đi, lại hoá ra “nàng” cũng chỉ là một… con điếm. Trong cả hai truyện, có vẻ Trần Đức Tiến coi “con điếm” như thành phần phải “phục hồi nhân phẩm”. Kể cũng lạ, “Nam chinh Bắc chiến” như anh mà cũng chưa nhận ra thành phần cần “phục hồi nhân phẩm” đang chót vót trên thượng tầng xã hội chứ chẳng phải ở dưới đáy như… chị em ta.
 
Tuy nhiên, rất ngược đời, khi Trần Đức Tiến cứ “tự nhiên nhi nhiên” thì cái không gian “ảo” lại tràn ngập trong truyện, nhưng một khi anh “cố ý”, ngay cả khi đưa cả chuyện ma vào như “Thiếu phụ răng đen”, “Thiên đường chớp mắt”… thì không gian của truyện lại rất thực. Trong “Cõi tục”, tượng Đức Ngài ở trên cao, “con điếm” nằm dưới chân tượng, nhờ có dòng nước từ tượng rót xuống mà “con điếm” trở nên đắt khách. Truyện rất có đất để tạo một không gian huyền ảo, chỉ tiếc tác giả hơi tham nhiều chi tiết đời thường làm giảm hẳn chất đa chiều của không gian truyện.
 
Sự giằng xé giữa cái “thực” và cái “mộng” trong tập truyện “Lỏng và tuột” của Trần Đức Tiến suy cho cùng là sự giằng xé giữa “cái đẹp và cái xấu”, “cái cao thượng và cái ti tiện”, và cao hơn cả là cái “xuất thế” và “nhập thế”. Nếu bút pháp là diện mạo của linh hồn thì cái “bản lai diện mục” của Trần Đức Tiến đã bước đầu lộ ra. Anh đang muốn giãy ra khỏi chính anh, nhưng hình như  trong anh vẫn còn một cái “ngưỡng” nào đó. Nói theo ngôn ngữ của thiền, anh còn thiếu một cơ duyên như “tiếng gầu rơi xuống giếng” để có thể “nhảy qua” bờ vực của chủ nghĩa hiện thực sang bên kia cõi “vô bờ bến”. Thiền sinh “đốn ngộ” đã khó, nhà văn “tỉnh thức” càng khó hơn. Và khó nhất là một cú nhảy qua những mê hoặc của đời thường.
 
Trong cả  tập  truyện, “Một cuộc phỏng vấn”, “Mưa núi” , “Khối u”, “Lỏng và tuột” là những truyện ngắn hay và hiếm hoi trên nền truyện  ngắn hiện nay./.                                                                                     
Read More..

1 thg 1, 2012

GIAI VIỆT...

  Đinh Bá Tuấn

Đọc xong cái tạp văn “Nhạt giai…giai nhạt” của Lập bọ (nhà văn Nguyễn Quang Lập), giật mình ngó lại, giai nhạt bây giờ không còn là cá biệt nữa mà đã mang tính phổ biến của các anh giai nước Việt. Hèn chi gái nước mình từ đẹp đến xấu, từ em hoa hậu đến em bán rau, từ em nhiều chữ đến em ít chữ cứ mê tít mấy anh chàng mắt xanh mũi lõ, thấp hơn một tí cũng là các anh Nhật, anh Hàn, anh Đài, thấp hơn tý nữa là các anh giai … miễn sao phải ngoài biên giới nước Việt.

Giai Việt mất giá quá rồi!

Các anh giai Việt gào lên, đổ lỗi cho gái nước Việt thực dụng quá, chỉ biết yêu đôla, yêu đồng yên, đồng tệ thôi mà không có tinh thần yêu quê hương đất nước.

Các anh hậm hực, mấy thằng tây mắt xanh mũi lõ, mấy thằng Nhật, thằng Hàn, thằng Đài mắt ti hí hơn chó gì mình.

Các anh tự thấy mình biết đông tây kim cổ, biết từ bàn nhậu đến nơi mát xa. Siêu nhân thế, tài năng thế, chỉ có đám đàn bà nước Việt tóc dài óc bé không nhìn ra cái tài năng, cái siêu nhân của các anh mà thôi.

Các anh nói, có giai nước nào tự tin bằng giai nước Việt. Giữa đám đông nói bô bô như chỗ không người. Lên xe, xuống tàu luôn là người lách lên phía trước.

Các anh lại nói, có giai nước nào galăng bằng giai nước Việt. Tặng quà, tặng hoa cho bạn gái đã đành, còn tặng quà, tặng hoa cho cả mẹ vợ tương lai nữa thì thử hỏi có giai nước nào được thế không?

Ừ, cái này thì mình  phải công nhận. Cách đây mấy bữa, mình được mời dự lễ tân gia của người bạn, khách mời cũng tương đối, có thân có sơ. Khách dự vừa ngồi vào bàn tiệc, chủ nhà chưa kịp nói câu đầu thì có một anh giai cầm lẵng hoa to hơn chén ăn cơm một tí (kinh tế mà) trên có dòng chữ “Happy Birthday” hùng dũng tiến tới tặng cho mẹ vợ tương lai (cũng là khách mời). Chủ nhà ớ ra, mọi người cũng ớ ra, không hiểu hôm nay là tiệc của ai? Mẹ vợ và vợ tương lai “cảm động” đến nỗi mặt mày tím tái trước thực khách. 

Các anh giai Việt lại có tính lo xa, tiết kiệm hết mực. Có anh giai thuộc hàng đại gia, tiền bạc nhiều như quân Nguyên, đất đai cũng  sơ sơ hơn chục thửa giữa lòng thành phố. Mỗi sáng anh phát cho vợ năm chục ngàn đi chợ lo cho bốn miệng ăn trong ngày. Quan điểm của anh rất rõ ràng: Ngon hay không ngon cũng vào bụng rồi đi ra hết, tội gì phải mất tiền mà mua đồ ngon. Người yêu cũ bị bệnh quá kẹt đến hỏi vay, suy nghĩ một hồi anh rút ra tờ hai trăm ngàn kèm theo lời giáo huấn: Phải cố gắng vận động lên! Cô vợ thấy ái ngại phải dấu chồng dúi thêm triệu đồng.

Viết đến đây mình lại nhớ đến con M em họ mình, đẹp nức tiếng tỉnh Đông, giỏi giang, yêu văn thơ, vậy mà gần bốn mươi tuổi rồi chưa kiếm được thằng nào. Sáng nay gọi điện cho nó hỏi mày đã đọc “Nhạt giai…giai nhạt” của Lập bọ chưa? Nó nói, em đọc rồi, nhưng cũng chả có gì mới, khi nào có thời gian vào Vũng Tàu em kể cho anh nhiều chuyện còn thú vị hơn về giai Việt. Mình hỏi, bao giờ mày lấy chồng? Nó cười hi hi nói, em sắm được thằng chồng cao su rồi, có hơn ngàn đô… Mà thú vị lắm, nhận thức, tính tình, mọi chuyện đều hơn người thật anh ạ! 

Tưởng nó đùa chơi thôi, không ngờ trưa nay Dì mình điện vào nói, tao buồn về con M quá Tuấn ạ, thằng nào đến cũng chỉ được vài bữa nó lại chê người ta nhạt hoét. Mình hỏi, thế Dì chấm được thằng nào cho nó chưa? Dì ờ ờ, mình cười: chắc là những thằng đến với nó không thằng nào bằng cái thằng cao su nó mới tậu chứ gì? Dì giật mình, mày cũng biết điều ấy à? Chán thật cháu ạ, chẳng rõ giai Việt những thằng ra hồn người đi đâu hết cả rồi!    


Ngày đầu năm muốn nghĩ đến chuyện vui mà không được, cứ vẩn vơ buồn cho các anh giai nước Việt mình quá./.


                                                    Vũng Tàu, ngày đầu năm 2012
Read More..