Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

20 thg 12, 2015

Chuyện nhỏ!?

Một lần ở sân bay Suvarnabhumi - Thái Lan trong lúc chờ máy bay về Việt nam mình ghé một quầy hàng miễn thuế mua chai nước hoa hiệu Chanel. Lúc lấy tiền thanh toán, móc hết túi trong túi ngoài vẫn còn thiếu gần ngàn bạt, thấy cô bé bán hàng nhiệt tình quá mình cũng ngại nên lấy đại chai hiệu khác giá rẻ hơn. Không ngờ cô bé nhìn mình nói: Không sao đâu, ngài không thích thì đừng mua, còn không ngài chờ tôi ít phút. Nói rồi cô bé chạy đi, khoảng năm phút sau mang về chai Chanel với dung tích nhỏ hơn tương ứng với số tiền mình có. Chuyện nhỏ thôi mà làm mình ấn tượng mãi, những lần sau  có dịp qua sân bay Suvarnabhumi mình cứ để ý xem thấy cô bé ấy không mà không thấy.

Sáng qua ghé hiệu thuốc mua hộp thực phẩm chức năng Cumar Gold  giá 268 ngàn. Đưa 300 ngàn, lúc cô bé bán hàng thối lại tiền mình cũng chả để ý, về nhà thấy có những 72 ngàn. Mình quay lại gọi cô bé nãy bán hàng cho mình nói, cháu ơi! lúc nãy cháu thối thừa tiền cho chú. Cô bé chả nói một câu, nguýt mình một cái dài cầm lại tờ 50 ngàn, trong đầu chắc còn kèm theo:"Mẹ, lão già lẩm cẩm". Có lẽ cô bé sợ chủ và các bạn cùng bán phát hiện sự thối thừa tiền này.

Rõ ràng cô bé bán hàng đã sai rồi. Cái sai nhất là không dám nhận lỗi và sẵn sàng đổ lỗi cho người khác (cuối ngày khi kiểm tiền, nếu thiếu thì tất cả người bán cùng phải chịu). Nhưng cũng đừng vội chỉ trách mình cô bé, nếu như chúng ta thấy xin được chân bán thuốc ở Việt nam đối với những người thấp cổ bé họng cũng cả là một vấn đề. Ở đây là sự độ lượng, vị tha của chủ, của đồng nghiệp ra sao khi phát hiện sự thối thừa tiền này?.

Có lẽ cả hai vế trên người Việt chúng ta đều thiếu cả, nên để tạo được những "Chủ nhân ông" đích thực đối với người Việt ở dải đất hình chữ S này chắc còn xa lắm./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét