Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

17 thg 2, 2012

HAPPY - MỘT BỘ PHIM HAY

Bộ phim Happy đang tạo nên một làn sóng cách mạng trên toàn thế giới buộc con người phải nhìn nhận lại điều mà nhiều cá nhân đã bỏ quên từ lâu: HẠNH PHÚC. Với sự kết hợp những câu chuyện có thật và góc nhìn khoa học về hạnh phúc, bộ phim đã dành được vô số giải thưởng, trong đó có giải phim hay nhất tại nhiều quốc gia như Mexco, Costa Rica, Hà Lan và Mỹ. Riêng trong ngày 11/2/2012 phim đã được trình chiếu tại 200 thành phố thuộc hơn 50 quốc gia từ Moscow đến Buenos Aires, từ Sigapore đến Nam Phi. Ngày 11/2 đã được gọi là ngày Thế giới Hạnh phúc (World Happy Day).(Bài này được lược viết lại từ bài Cuộc cách mạng về hạnh phúc của Thụy Miên. Đ.B.T)

Manoj Singh, một tài xế xe xích lô mày đang sống trong khu ổ chuột tại Kolkata (Ấn Độ), tự nhận mình là người hạnh phúc và có cuộc sống như trên thiên đường. Cái chòi nhỏ chỉ có một phòng che chắn tạm bợ của gia đình anh luôn lâm vào cảnh vật vã mỗi khi gió mùa thổi đến, nhưg Singl vẫn hài lòng vì nó: “vẫn có cửa sổ cho phép gió lùa thoải mái”. Hàng xóm láng giềng là bạn hữu đích thực. Mỗi ngày anh ngong ngóng trở về nhà để được nhìn thấy đứa con trai nhỏ và gương mặt thiên thần của đứa con gái bé bỏng luôn khiến anh tràn ngập hạnh phúc. “Tôi không cảm thấy mình nghèo khổ bởi vì tôi là người giàu nhất thế giới”-Singl nói. Đôi khi gia đình anh chỉ có đủ tiền mua gạo và thức ăn duy nhất là muối.

Chắc hẳn không ít người cười khẩy khi nghe câu chuyện của gia đình tài xế xích lô trên. Hạnh phúc gì mà quá đơn giản vậy? Tuy nhiên, qua đó nhiều người chợt ngộ ra rằng có thể họ cũng đang hoặc đã từng ngập trong hạnh phúc mà không biết nếu xét theo quan điểm của tài xế Singl. Đó cũng là phần mở đầu cho bộ phim tài liệu Happy của đạo diễn Roko Belic, trong nỗ lực khám phám cơ chế và động lực của mục đích tối hậu của con người xuyên suốt các nền văn hóa. Belic đã bỏ ra 6 năm quay hơn 400 giờ phim về đủ mọi khoảnh khắc hạnh phúc của nhiều người trên thế giới, từ khu đầu lầy ở Louisiana đến các cửa hiệu ở Đan Mạch và đường phố Nhật Bản. Mục dích của đạo diễn là tìm ra câu trả lời cho cội nguồn của hạnh phúc: điều gì khiến con người ta vui sướng nhất?

Những kết luận đã được Belic rút ra trong nỗ lực tìm kiếm công thức chung cho cho điều mà loài người theo đuổi:

HẠNH PHÚC CŨNG PHẢI TẬP LUYỆN

Các chuyên gia cho rằng hạnh phúc thuộc về 50% gien di truyền, chỉ có 10% dựa trên hoàn cảnh sống như địa vị, tiền tài, nghề nghiệp, vật chất xung quanh. Còn 40% tùy thuộc vào thái độ và sự lựa chọn của chính người đó. Belic nói: “Khi bắt đầu tôi nghĩ rằng 95% hạnh phúc là tuy vào gien, có nghĩa là bạn được sinh ra là người gắt gỏng hay luôn yêu đời”. Bây giờ, Belic đã biết hạnh phúc nằm trong tầm với của tất cả mọi người, giống như một kỹ năng mà ai cũng có được nếu siêng năng luyện tập. Đó cũng là lý do khiến Belic nghĩ đến chuyện nên phổ biến bộ phim này trên toàn thế giới.

Bộ phim này ra đời không thể không nhắc đến một người đó là: Tom Shadyac, tác giả của các bộ phim bom tấn Hollywood như Ae Ventura và The Nutty Professor. Ông có một cuộc sống hết sức xa hoa và vương giả, sống một mình trong tòa nhà rộng trên 1500m2, nhưng lại thấy rằng người dọn nhà hay người làm vườn còn hạnh phúc hơn nhiều lần các triệu phú ở Hollywood. Từ suy nghĩ ấy, Shadyac đã bán căn nhà của mình để mua căn nhà di động  và đổ tiền vào làm phim Happy.

ĐỊNH NGHĨA LẠI THÀNH CÔNG

Nếu so với trước đây, thu nghập bình quân trên toàn thế giới đã tăng đều đặn trong 50 năm qua, nhưng hạnh phúc lại không tận hưởng thành công như thế. Kết quả nghiên cứu cho thấy thu nhập 50.000USD với 50 triệu USD không ảnh hưởng lắm đến mức độ hạnh phúc ở một con người. “Nền văn hóa của tôi  giáo dục để tin vào một sự thật và quy luật rằng: điểm cao dẫn đến một đại học danh giá, cho phép con người có được địa vị cao, một căn nhà đẹp và hạnh phúc tột bậc”- Belic nói. Và chính ông thừa nhận mình được nhào nặn tập trung vào những điều không xác thực. Cảnh quay cho thấy tại các đô thị hàng đầu như Tokyo, dân cư nơi đây ưu tiên công việc, đặt lên trên các mối quan hệ trong cuộc sống và sức khỏe của bản thân. Trong tiếng Nhật chữ “Karoshi” được dùng miêu tả một người làm việc đến chết. Phim Happy đã quay lại cảnh gia đình của một thanh niên Nhật lâm vào tình trạng như thế nào sau khi anh ta chết vì làm việc quá sức. Từ đó người ta rút ra một điều là làm cố sống, cố chết cũng không dẫn đến hạnh phúc.

BÀY TỎ LÒNG BIẾT ƠN

Đạo diễn Belic cho hay cái mà ông thích nhất khi rút ra bài học học từ bộ phìm Happy chính là tầm quan trọng vô cùng của cảm giác bày tỏ lòng biết ơn, một người muốn đạt được hạnh phúc. Nếu bạn viết một là thư cảm ơn một người nào đó, thậm chí chẳng gửi đi bạn cũng sẽ thấy mình hạnh phúc trong nhiều ngày liền. Và nếu bức thư được gửi, niềm hạnh phúc đó sẽ kéo dài hơn nữa. Chưa kể, nếu như người nhận gửi thư phúc đáp, hành động này có thể thay đổi hoàn toàn viễn cảnh con người bạn. “Hãy bắt đầu nói lời cảm ơn, và hãy thực lòng với điều đó”.

Ngoài ra tự nhận thức và hạnh phúc thường song hành với nhau. “Điều này khá đơn giản, người hạnh phúc thường làm những điều khiến họ hạnh phúc”- Balic ghi nhận. Nói một cách chính xác, khi con người trở nên hạnh phúc hơn, họ càng quay trở về với phần người thật sự của mình. Xác định được điều mình muốn và điều gì thực sự quan trọng với bản thân sẽ giúp cải thiện mức độ hạnh phúc ở mỗi người./.  
Read More..

15 thg 2, 2012

NHÌN VỀ MỘT BÀI VIẾT

Đinh Bá Tuấn

Cách đây chục năm mình có viết cái tạp văn:“Ngọc Hoàng và thuyết đấu tranh giai cấp”. Tựa đề thì nghe “giai cấp” vậy, nhưng chả có chính trị chính em gì cả. Nội dung cũng đơn giản. Nhân ngày cuối năm Ngọc Hoàng xuống thăm trái đất, nơi ngài thăm là Châu Á, vùng đất có những con rồng về kinh tế. Từ thiên đình ngài rẽ mây xuống, người đầu tiên mà ngài gặp là chàng Samit ở xứ Singapore. Samit lúc ấy đang chán chường, có ý định tự tử vì  thấy mình cố gắng mãi mà không mua nổi cái xe ôtô. Ngọc Hoàng thương tình phán ngay cho Samit một xe ôtô đời mới, Samit sướng quá nhảy cẫng lên, rối rít cám ơn Ngọc Hoàng. Người thứ hai ngài gặp là chàng Dong ở xứ kim chi. Dong trồng dưa nhưng thấy dưa nhà mình luôn không to và ngon như dưa nhà bên, đang dấm dứt khóc thì Ngọc Hoàng xuống, phán cho dưa nhà Dong to gấp đôi dưa nhà bên. Dong cũng hét lên sung sướng. Tiếp tục Ngọc Hoàng lên đường đến Việt nam. Giữa mùa đông mưa phùn gió bấc, tiếng khóc tỉ tê của chàng Tèo trong lều tranh vọng đến tai ngài. Hỏi lý do: Làm sao Tèo khóc? Tèo trả lời: Vì thằng hàng xóm nuôi lợn luôn lớn nhanh hơn lợn nhà Tèo. Ngọc Hoàng phán ngay cho lợn nhà Tèo lớn nhanh gấp đôi lợn nhà thằng hàng xóm. Được vậy tưởng Tèo sẽ nhảy cẫng lên như chàng Samit ở xứ Sing hay hét lên sung sướng như chàng Dong ở xứ Hàn. Nhưng không, mặt Tèo vẫn lạnh tanh. Nghĩ Tèo muốn cho lợn nhà mình chóng lớn hơn nữa, Ngọc Hoàng phất cây gậy có những tua vàng phán cho lợn nhà Tèo lớn nhanh gấp bốn lần lợn nhà thằng hàng xóm. Không ngờ Tèo gào lên: Tôi đ cần lợn nhà tôi lớn nhanh, tôi chỉ cần lợn nhà thằng hàng xóm lăn ra chết hết!

 Truyện chỉ có vậy, viết xong rồi vứt đấy chả gửi đi đâu, mà có gửi thì biết chắc chả có báo nào đăng.
                  (một góc khu dân cư ở Singapore)
Khi viết cái tạp văn ấy mình chưa một lần đặt chân đến xứ Singapore của chàng Samit mà chỉ biết xứ ấy qua báo, đài. Những năm sau này khi có điều kiện đến Singapore thường xuyên hơn mình mới hiểu hơn về con người và  đất nước này. Từ chuyện sinh hoạt, đi lại, ăn nhậu đến việc quy hoạch đô thị, các chính sách phát triển kinh tế, xã hội, lựa chọn cán bộ… của họ gần như khác hẳn với chúng ta. Hôm mình sang, đứa bạn cùng lớp với con gái mình người Sing đến thăm và mời đi ăn tối. Ăn xong nó đứng dậy thanh toán phần của nó, con gái mình thanh toán phần của hai ba con. Nhẹ như không! Mình nói với con gái thanh toán luôn phần của bạn đi con. Con gái nói, không được đâu ba, mình muốn thanh toán thì phải nói với nó trước lúc ăn. Các quan hệ xã hội tương đối sòng phẳng, minh bạch, nhiều nét khác so với truyền thống người Á đông. Cái chi tiết chàng Samit nhà ta nhảy cẫng lên khi tự dưng được Ngọc Hoàng cho cái ôtô đời mới, nếu là bây giờ thì mình sẽ không viết như thế.

Lúc trà dư tửu hậu, mấy thằng nhậu như tụi mình thường hay có đoạn bàn tính xấu của người Việt, như thói hãnh tiến háo danh, tính đố kị, chỉ sợ người khác hơn mình… bàn để tránh thôi, chả có ý gì. Chứ thực ra người Việt mình có nhiều đức tính tốt lắm, nhất là đức hy sinh. Hy sinh vì đất nước, hy sinh vì con cháu…  Ngay cả tính đố kị, đừng nghĩ chỉ người Việt mới có tính đó, nó là thuộc tính của loài người đấy! Nhưng cách đố kị họ cũng khác chúng ta thật, khi thấy mình chưa bằng người họ quyết tâm học tập, lao động vươn lên để vượt người, còn ta thường thì muốn kéo người xuống để bằng và thấp hơn mình. Nên cái chi tiết chàng Tèo: "Tôi đ cần…"  vẫn còn  tính "thời sự", chả có gì là tiếu lâm của thời hiện đại.  
                                 (Hoài Anh Và Hoàng Anh)

Mình hay nghe: Singapore nhỏ tí nên dễ quy hoạch phát triển. Điều đấy không sai! Nhưng nước Mỹ to đùng như thế, mà quy hoạch đâu ra đấy, phát triển kinh tế, xã hội, giáo dục cả thế giới này phải ngưỡng mộ. Thế thì, giải thích to nhỏ theo kiểu gì nhỉ? Nếu không có tầm nhìn như Lý Quang Diệu và đội ngũ tham mưu của ông, thử hỏi: Singapore hôm nay đâu có vườn thú Jurong, đâu có công viên Sentosa, đâu có là một trong những đất nước xanh, sạch, phát triển nhất thế giới, nơi mà bốn mươi năm trước về cơ bản chỉ là một làng chài. Con người, muôn thủa vẫn là con người! Vì có sự minh bạch và đủ lòng tự trọng nên họ chọn ra được đội ngũ cán bộ mà theo cách nói của ta hiện nay là đủ tâm và đủ tầm. Còn chúng ta, có lẽ còn thiếu cái gì đấy nên  những kẻ “đổ bô” và ma cô lọt vào đội ngũ ấy khá nhiều.

Nhưng mà thôi, nền văn hóa ấy, cách sống ấy các con  mình, các cháu mình có thể sẽ thích ứng, hòa nhập và cũng có thể tìm được hạnh phúc ở đó, còn cái tạng mình: “… nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà”[*], chả hy vọng gì hòa nhập được vào xã hội ấy. Giả tỷ ông Lý Hiển Long, ông Obama ở nước Sing, nước Mỹ có đãi mình như thượng khách nhưng mỗi ngày thiếu cái mùi nắng, mùi gió của đất Việt, thiếu cái alô:"Tuấn ơi! Café đi" của các bác, các bạn, của các em hoa hậu chân ngắn, chân dài thì đời cũng nhạt thếch. Thôi thì, thăm thú ít ngày lại : “ Trở về với mẹ ta thôi…”[**]./.

                                                        Vũng Tàu, tháng 02/2012 
[*] Thơ của Phạm Hữu Quang
[**] Thơ của Đồng Đức Bốn
Read More..