Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

29 thg 9, 2015

TRUNG THU

Cuộc sống cứ cuốn đi. Những mưu sinh, những lo toan cơm áo gạo tiền. Rất nhiều năm chả biết tâm trạng các con mình đón tết Trung thu ra sao. Có Trung thu đi xa về vội ghé mua cho con món đồ chơi, hộp bánh. Có những khi đúng ngày Trung thu lại vội vã lên đường. Riết rồi cũng quen đi như một lẽ thường tình, để rồi hôm nay chúng chả còn là những đứa trẻ mong chờ Trung thu nữa.

Nhà vắng.

Một mình.

Trăng chếch phía hiên nhà!

Nhớ lại những Trung thu vừa mới qua đây như nhớ về những ngày xa lắm!

                                             Trung thu 2015
Read More..

18 thg 9, 2015

Tuỳ Duyên!

Chiều ngồi cafe Pacific với anh bạn già. Tào lao mọi chuyện rồi cũng về chuyện con cái. Chuyện chọn vợ, chọn chồng, chọn ngành, chọn nghề của lũ nhỏ. Anh bạn già dí dỏm kể: Một thiền sư nói với anh bán thịt, hãy chọn bán cho ông miếng thịt ngon nhất. Anh bán thịt trả lời: miếng thịt nào trên quầy cũng đều là miếng thịt ngon nhất. Nghe anh bán thịt nói vậy, thiền sư bừng tỉnh!

Đúng là ở đời hay dở với người này chưa hẳn đã hay dở với người khác. Cái phù hợp với người này chắc gì đã phù hợp với người kia. Thôi thì hãy cứ tuỳ duyên! Chọn vợ, chọn chồng, chọn ngành, chọn nghề cũng nên tuỳ duyên vậy. Hãy như đoá hoa trên đồng nội an nhiên, tự tại mà đẹp biết bao./.
Read More..

11 thg 9, 2015

HOẮNG!

Hoắng. Hoắng huýt, có lẽ nằm trong muôn vàn tính xấu của người Việt. Một tay cóc ổi viết vài dòng thơ nhăng nhít, đến đâu cũng như thể nhà thơ lớn của thời đại. Một tay kiến thức lỗ mỗ leo lên được chức lãnh đạo là đi đến đâu cũng: Các anh các chị biết cái này là cái gì không, cái kia là cái gì không? Như thể dưới gầm trời này chỉ mình hắn là người hiểu biết. Lại một tay, là người đầu tiên của dòng họ thoát cảnh nhìn mông trâu  nhưng lúc nào cũng tỏ mình:"Tài cao, phận thấp, chí khí uất". 

Thôi thì lại mượn câu của cụ Tản Đà - Nguyễn Khắc Hiếu, đã viết  trong bài thơ Mậu Thìn Xuân Cảm:

Dân hai nhăm triệu ai người lớn
Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con.

Mấy nghìn năm vẫn thế, mấy trăm năm vẫn thế. Trước và sau vẫn thế! Chỉ có số dân là đông thêm, đồng nghĩa với cái hoắng huýt tăng thêm!

Chả thế mà người ta cứ hoắng: Nước ta sắp thành rồng!
Read More..

8 thg 9, 2015

Con trai yêu quí của ba!

Ngày hôm nay con trai của ba vừa tròn mười chín tuổi (cả ngày dương và ngày âm đều đúng ngày sinh). Ba nhớ đúng ngày này năm trước hai ba con khăn gói lên Sài gòn nhập học cho con. Mười tám tuổi tròn, con là sinh viên năm thứ nhất ĐHSP và cũng là năm thứ nhất con phải tự sắp xếp cho việc học tập, ăn ở của mình. Thằng con trai hiếu động, cẩu thả, luộm thuộm như ba mấy chục năm về trước làm cho mẹ con không an lòng. Và, đúng là mấy tháng ở Sài gòn việc ăn ở của con không ổn thật. Ăn uống thì thất thường, nơi ở thì bừa bộn, dơ dáy nữa. Thế mà không hiểu sao cô chủ nhà lại cứ khen con! Nhưng mừng là con có thêm những bạn mới và như sau này ba thấy các bạn trong lớp mới đều có ấn tượng tốt về con. Kỳ học đầu tiên cũng không đến nỗi nào, điểm thi IELST tốt hơn cả dự kiến.

Chưa kịp yên ổn, thế rồi lại khăn gói lên đường. Lần này đường thì xa, không có ba, chỉ một mình con thôi!

Một thế giới mới con phải thích ứng. Rất mừng là con đã hoà nhập được.

Xa con, mỗi khi thấy con vui, ba mẹ vui lắm. Hạnh phúc thấy con trai của mình lớn lên từng ngày, học tập tốt, có trách nhiệm.  Nhưng nhiều lúc nhìn con ưu tư, ba mẹ biết con đang dấu những nỗi buồn.

Ừ, thì cũng phải cố gắng trong học tập và công việc thôi. Ba biết điều ấy rất nhọc nhằn chẳng dễ dàng gì. Nhưng con trai à, cứ nhẹ nhàng thả lỏng mình đi, sự thanh thản yên bình sẽ đến, như đóa hoa trên đồng nội an nhiên, tự tại mà đẹp biết bao. 

Không hiểu sao ba lại nghĩ, con trai ba được quí nhân phù trợ. Rất nhiều người quan tâm, yêu mến, mong con gặp mọi sự tốt lành.

Chúc con trai yêu quí của ba, bước vào tuổi hai mươi chân cứng đá mềm!

Ba ôm con trai nào!

                                        Ngày 08/9/2015 (26/7 năm Ất Mùi)
Read More..