Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

20 thg 10, 2016

"Hoa quát"

Kỷ niệm ngày phụ nữ, hắn mua hoa tặng vợ. Con gái hắn hí húi dưới bếp nấu  ăn cho bữa tiệc gia đình nhân ngày này. Chờ bữa, hắn nằm dài trên ghế sofa và mường tượng! Bỗng nghe: Xoảng! Từ dưới bếp vọng lên. Chả rõ đầu cua tai nheo ra sao, hắn bật dậy, và quát: "Con gái con đứa làm ăn thế à. Vụng quá là vụng!”. Con gái hắn giật mình vì tiếng quát, nhưng im lặng. 

Hắn cũng bỗng giật mình vì tiếng quát của mình!

Giật mình, hắn thấy mình thật vô tâm.

Ngày ấy con gái hắn mười bảy tuổi, đã là một thiếu nữ!

Vậy mà hắn luôn nghĩ nó còn là trẻ con. Ngày kỷ niệm phụ nữ  hắn lại đi "tặng" con gái mười bảy tuổi của mình món "hoa quát" ấy./.






Read More..

9 thg 10, 2016

Cái tên.

Đến Đà Lạt thành phố mộng mơ, đi thăm Dinh 1, Dinh 2 lại Dinh 3, thôi thì cứ tạm gọi theo đúng tên thời bây giờ. Nhưng mình nghĩ, những dinh thự đẹp đến thế, lung linh lãng mạn đến thế sao người ta không thể nghĩ ra cái tên ngoài con số khô khan ấy được nhỉ. Đem suy nghĩ ấy hỏi một nhà văn già có thời gian sống rất lâu ở thành phố mộng mơ này, ông cười nói: người ta chả dốt đến mức như cậu nghĩ đâu, thậm chí còn rất khôn, khôn đến mức đậm đặc ấy chứ. Thử nghĩ xem, nếu người ta đặt cho nó là Dinh thự Hoa Hồng, Hoa Sứ hoặc Dinh thự Cây Tràm trắng, Anh đào đỏ… những cái tên như thế đẹp đấy, gợi đấy, mơ mộng đấy, nhưng khi muốn làm phép cộng, lại phải liên tưởng mất rất nhiều thời gian. Đặt tên những con số, dễ cộng, dễ nhớ, chỉ cho mọi người thấy ngay rằng, mảnh đất bé tẹo như Đà Lạt mà ông vua của chế độ phong kiến này đã có đến mấy dinh thự bao la bát ngát. Ông ta đã sống, đã hưởng thụ sự sang giàu trên sự đói nghèo, bần hàn đến tột cùng của người dân nước ông. Bất bình chưa? Căm thù chưa? Thấy sự ưu việt của chế độ mới chưa?

Biết vậy, nhưng mà vẫn thấy tiếc, như tiếc cho cô gái đoạt danh hiệu hoa hậu mà lại có cái tên là Nguyễn thị Hĩm, Lê thị Mòi, Trịnh thị Mẹt.

Mà liệu có cô gái nào có những cái tên như thế mà trở thành hoa hậu không nhỉ?


Read More..

Hàng cây Tràm trắng ở Dinh 1- Đà Lạt

Nhớ lần đầu tiên mình vào thăm Dinh 1, ngày ấy hoang tàn lắm, nguyên sơ lắm,  không có cái hào nhoáng kiểu treo đèn lồng dăng ngang lối đi, kết hợp văn minh Âu – Á ba rọi như bây giờ. Cái làm mình ngây ngất lúc ấy và cả về sau này không phải là những kỷ vật của ông hoàng bà chúa, cũng không phải ngôi nhà kiến trúc theo lối Gô-tích, mà chính là hàng cây Tràm trắng chạy dọc đường từ cổng vào dinh. Lần đầu tiên mình được nhìn hàng cây đẹp đến lạ lùng, vừa cổ kính, vừa lãng mạn. Thân cây mốc thếch, những lớp vỏ xếp chồng lên nhau, lớp như muốn bám vào, lớp lại như muốn rũ ra, ở những chỗ lớp vỏ tuột xuống, lộ ra lõi cây bóng láng rắn như sừng. Phía trên những cành cây vươn lên cứng cáp nhưng vẫn giữ được sự mền mại mà không hề ẻo lả. Hàng cây ấy vừa tôn nên vẻ đẹp cổ kính của dinh thự, lại vừa như muốn kéo người ta về với dĩ vãng xa xăm và hơn hết nó hòa với rừng thông xung quanh mang đến nét đẹp thật sang trọng, lãng mạn.

Ông Robert Clement Bourgery chủ nhân đầu tiên của dinh thự này, người đã chọn giống cây này mang về trồng nơi đây. Có thể khi ông cho trồng hàng cây này mục đích đơn giản chỉ là gợi nhớ tới Châu Âu quê hương ông, nhưng không thể phủ nhận là ông có gu thẩm mỹ trên cả tuyệt vời. Sau này khi đi qua những phố cổ ở Sydney mình thấy hai bên đường đều trồng cây Tràm trắng, nhưng chả có hàng cây nào đẹp như hàng cây ở Dinh 1 và cũng rõ thêm quê hương của cây Tràm trắng này chính là ở Úc Châu, người châu Âu đến xâm chiếm và mang giống cây này về trồng. 

Đến Đà Lạt mà không ghi lại khoảnh khắc cùng với hàng cây Tràm trắng độc nhất vô nhị ở nước Việt này là thiệt thòi lắm đấy!


Read More..