Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

27 thg 4, 2020

Nhớ về "Thánh ngôn".


Tuổi thanh niên hoi của mình ngày xưa, mỗi người đều có một cuốn sổ (gọi là sổ tay) ghi chép những gì mình thích.  Trang đầu của cuốn sổ ấy thường vẽ hình đôi chim bồ câu và những  câu "thánh ngôn" của các lãnh tụ cộng sản, đại loại :"Học, học nữa, học mãi" hay" Dưới ánh sáng mặt trời..."...Mình thì chép vào trang đầu của cuốn sổ câu: "Nghi ngờ tất cả" (có nơi dịch "Hoài nghi tất cả"). Đây là câu của  ông Karl Marx trả lời khi con gái hỏi: câu châm ngôn mà cha thích nhất là gì?

Lúc ấy nghĩ ông Marx là nhất rồi. Sau này khi đọc bài kinh Kalama mới biết Đức Phật tổ Thích Ca Màu Ni nói và diễn giải điều ấy trước đấy hai mươi mấy thế kỉ.

Đấy là nói chuyện cũ, chuyện ngày xưa.

Chuyện mới thời Covid này. Giữa đại dịch, các trang báo, Youtube, Fb, các cuộc hội họp, ngay cả giao tiếp thông thường, nhiều người nói tới chữ Tâm chữ Đức quá. Người ta nhắc lại "Bồ tát tái thế" Dương Đường thuyết giảng về chữ Tâm, chữ Đức, cách sống tạo Phúc ở đời. Anh giám đốc công ty TNHH Phương Đông Nguyễn Xuân Thành, đơn vị vừa bị Bộ công an sờ tới vì cấu kết tăng giá gấp nhiều lần khi mua bán  máy xét nghiệm Covid cũng lớn tiếng rao giảng về chữ Tâm chữ Đức:"... Với tôi từ cuộc sống thường nhật đến trong kinh doanh luôn đặt chữ Tâm, chữ Đức lên hàng đầu"...Cứ loạn cả lên.

Nghĩ đơn giản mộc mạc rằng người có TÂM có ĐỨC, chả ai lại đi rao giảng, đi khoe như thế. Họ đều khiêm nhường dấu mình, muốn để mọi điều tốt đẹp mình làm cho gió cuốn đi. 

Vậy mà sao những kẻ loăng quăng kia lại lừa được nhiều người thế!?

Cứ muốn hô lên: Đức Phật Thích Ca Màu Ni ơi, người vạn, vạn tuế nhé! Ông Marx ơi, ông nói sau, chép lại, nhưng không sao cả, ông cũng vạn tuế đi! Các ông đã cảnh báo cho mọi người biết mà Nghi ngờ, mà Hoài nghi.
Read More..

24 thg 4, 2020

Nếp quen

Mình xa quê từ ngày còn trai lơ. Mấy chục năm, sống, lập nghiệp, sinh con đẻ cái ở đất Nam bộ này, quen với cách sống, nếp nghĩ hào sảng của những người mở cõi. Khoái nhất là nếp sống của những người già. Thẳng thắn, ít chấp, lo chuyện mình, ít nhòm ngó chuyện người khác. Và nữa, ít quan tâm chuyện chính trị chính em. 

Vì vậy mỗi lần về quê, thấy các cụ già say sưa nói chuyện chính trị chính em. Như một cái mốt. Mình không dám nói các cụ đang diễn, đang khoe, nhưng thực lòng cứ thấy thế nào ấy. Lũ trẻ trâu, vài anh xích lô ba gác chém gió ở quán chè chén đầu phố đã đành . Các cụ tuổi luống rồi cần có sự tĩnh lặng để mà chiêm nghiệm, chính trị chính em mà làm gì. Ngay như mẹ mình, một đời làm thường dân, U90 rồi, đi thì xe lăn, nhưng chưa bao giờ bỏ sót chương trình thời sự trên tivi. Xem rồi lại vui, buồn, phân tích...

Có bữa thấy cụ xem xong rồi buồn, mình nói: Mẹ xem chương trình tào lao bí đao, dối như cuội này làm gì. Cụ giận. Nhưng lúc sau bình tâm cụ nói: đúng là tào lao bí đao thật, nhưng mà mẹ quen rồi.
Read More..

21 thg 4, 2020

Dại hay Khôn?


Vụ việc bà Lê Thị Hiền, phó chủ tịch phường Bãi Cháy, thành phố Hạ Long với chị bán rau xôn xao dư luận mấy ngày qua. Rất nhiều người nghĩ: sao "mẹ" này dại thế, đã vô cảm, ăn nói vô đạo, lại còn tự quay clip tung lên mạng, khác gì vạch áo cho người xem lưng.

Mình thì nghĩ bà Hiền không dại, thậm chí là rất "khôn" nữa. "Tốt khoe, xấu che" bà ta luôn nằm lòng triết lí đó. Quay clip, chia sẻ với một nhóm quan chức. Ngụ ý bà ta: thấy tôi nhiệt huyết, kiên quyết với nhiệm vụ của mình chưa? Thấy sự vận dụng biến báo, năng lực trị dân của tôi chưa? Và mơ: cấp trên sẽ xem, sẽ cất nhắc lên vị trí cao hơn. Và nếu: clip trên không lan tràn trên mạng xã  hội, dân tình không phẫn nộ phê phán ... Với kinh nghiệm mấy chục năm làm công chức, mình rút ra một nhận định: ước mong của bà Lê Thị Hiền hoàn toàn thành hiện thực.

Nói ra như vậy để thấy rằng, trường hợp của bà Hiền không phải là cá biệt. Nó có rất nhiều đất để sống, để dung dưỡng. Mình nhớ cách đây khoảng hai chục năm, tivi truyền hình trực tiếp phiên họp quốc hội, một nữ đại biểu khi tham luận, nhắc đi nhắc lại cụm từ:"tụi dân nó không nghe...". Ngày đấy chưa có hệ thống truyền thông mạng xã hội như ngày nay và bà ta cứ "vô tư" bước lên chức vị cao hơn.

Không vơ đũa cả nắm, nhưng cũng phải thấy rằng, sự  vô cảm, vô đạo như một động lực, một bàn đạp để đội ngũ quan chức tiến tới. Và, virút đó đang lan rộng khắp đội ngũ "đày tớ" trong thể chế này.
Read More..