Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

7 thg 3, 2016

Viết tiếp về chị.

Nhận được tin nhắn:"Chị đang ở Vũng Tàu nè, cậu rảnh không ra đây cafe. Quán X.M nghe".

Mình ra, chị nói ngay: bữa trước gặp cậu vội vội chả nói được gì, về đọc Blog của cậu, thấy cậu bôi bác chị quá! Mình cười: thế có đúng vậy không hay là em nói điêu. Chị bảo, thì đúng vậy, nhưng đưa lên cả thiên hạ biết thì cũng kỳ. Mấy đứa cháu ở bên điện về cứ hỏi: thiệt zậy không bà? Chị nói: ông Tuấn viết truyện cổ tích đấy!

Nhâm nhi nghe chị kể, cả ba đứa định cư ở bên đó. Năm ngoái chị sang bên ấy mấy tháng. Buồn lắm, ngày con đi làm, cháu đi học, mình cứ đi vô đi ra, chả có việc gì làm. Chán quá, nói, chúng mày mua vé cho mẹ về ngay. Chúng nó dỗi, mẹ không thương con cháu à, về bên ấy cũng có việc gì đâu. Mà đúng vậy cậu à, đất đai, vườn tược mình bán hết cả rồi. Bạn bè mỗi người mỗi cảnh, xa xa "kính nhi viễn chi" còn được, sáp vô nhiều khi chả biết nói chuyện gì. Ngày xưa bận bịu suốt năm suốt tháng, chỉ mong được một ngày rảnh rỗi cũng chả được, còn bây giờ ... chị thở dài, thấy "não" quá.

Mình nói, mai ngày 8 tháng 3 đấy chị, hay chị muốn làm cách mạng ngược lại, đòi quyền được làm thêm giờ cho các chị về hưu?

Chị cười: cậu thì! Vừa nói chị vừa gõ gõ lên đầu mình như chị cả gõ đầu đứa em út. Người ta chả ai biết trước được điều gì cậu nhỉ? Chị em mình từ bắc vô nam, ngày ấy đã thấy xa lắc rồi. Giờ con cháu mình lại ở cách xa nửa vòng trái đất, mà lại ở ngay cái đất nước mình đánh đuổi người ta đi!

Định nói, thì cũng như ngày xưa chị gọi em bằng chú, giờ chị gọi em bằng cậu.

Quê mình gọi thế chỉ khi chị coi mình như em út trong nhà.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét