Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

13 thg 9, 2016

TÔI TẬP DỊCH CÂN KINH

Dạo này hay nhức đầu, mình mẩy cứ ê ẩm. Đến thằng bạn là bác sĩ, nói tao vậy mày xem là bệnh gì? Một tay nó bắt mạch, một tay nó bấm điện thoại nhắn tin nhoay nhoáy. Nhắn tin xong nó quay sang mình:"Ăn uống điều độ, tập thể thao hàng ngày là đỡ thôi". Mình hơi phũ:"Phán thế thì tao cũng phán được, cần mẹ gì phải học hành làm bác sĩ". Nó cười khơ khớ, thì mày cứ thử phán đi xem có ai  nghe không? Thiên hạ phải trả tiền mới được nghe tao phán đấy!

Về nhà nghĩ, thấy nó nói cũng đúng, suốt ngày hết họp hành rồi lại dán mắt vào cái màn hình, ăn uống thất thường, thể dục thể thao không, thì nhức đầu, ê ẩm mình mẩy là đương nhiên thôi.

Vậy là lên kế hoạch tập thể thao.

Tập gì bây giờ? Tập tạ, món này quá sức không phù hợp. Yoga? Món này phải có thày giỏi, không tẩu hoả nhập ma thì chết cha. Bóng đá, bóng chuyền phải có hội hè, bọn trẻ thì nó không cho mình vào, chả lẽ đi rủ mấy lão già hưu trí ra đá bóng, các lão ấy lại mắng cho, có khi nghĩ mình xỏ xiên. Đi bộ thì tương đối hợp đấy, nhưng dạo này buổi chiều hay có mưa, không lẽ mặc áo mưa đi từ đây ra biển, thiên hạ nghĩ lão này dở hơi đã đành, đến vợ con nó cũng nghĩ, chồng mình, ba mình, tưởng vậy thôi mà có vấn đề thật!

Lên mạng xem đi xem lại, chỉ có món Dịch Cân Kinh là phù hợp, tập chỗ nào, khi nào cũng được. Món này nghe tên thì hàn lâm thế thôi, nhưng nói theo dân dã là Vẩy tay. Hai tay vung lên rồi hạ xuống, thẳng lưng, thở đúng cách...cũng không có gì khó lắm.

Nói vậy, kế hoạch vậy, nhưng vào thực hiện cũng chả dễ dàng. Được một hai ngày đầu còn hăng hái, đúng giờ giấc tập, đúng thời gian thực hiện. Sang ngày thứ ba khí thế nguội dần, đến giờ tập như có thằng trong đầu rủ rê, ngăn lại:"Tí nữa đi, xong ván cờ trên mạng này rồi tập". Tí nữa, xong ván cờ cũng là lúc vợ kêu ăn cơm tối. Rồi những ngày tiếp theo, cứ đến giờ chuẩn bị tập "thằng cu" ấy lại xuất hiện. Giọng nó lúc thì ngọt ngào, mơn trớn:"Phim này đang hay thế sao anh lại bỏ dở?" "Ham đọc như anh sao không cập nhật ngay tin này?", lúc lại dở giọng dọa nạt:"Sáng mai họp, anh không chuẩn bị đủ tài liệu là phiền đấy!". Thế mới biết, vì sao cả thế giới thán phục, vinh danh những vận động viên hàng đầu. Họ có năng khiếu, đã đành thế, nhưng để biến năng khiếu ấy thành tài năng thì ngoài  những nhọc nhằn cần phải có ý chí thép và một mục đích rõ ràng. Mình có đứa em họ là diễn viên xiếc, gần như cả đời chỉ có mỗi tiết mục đu quay và lắc vòng. Có bữa mình hỏi nó:"Có mấy động tác ấy mà mày cứ tập hết tháng này qua năm khác không chán à?". Nó nói:"Nhiều lúc chán lắm chứ anh. Nhưng lại nghĩ, miếng cơm manh áo cho mình cho con cũng từ đây. Thế là lại lao vào tập". 

Có lẽ mình cũng phải tìm ra phương cách  hữu hiệu nhất để khống chế cái "thằng cu" chuyên mơn trớn, dụ dỗ để ngăn cản mình đến với Dịch Cân Kinh này, quyết không thể  nô lệ cho "thằng cu" này được. Chắc mỗi khi đến giờ tập mình sẽ hát vang:"Vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian!" cho "thằng cu" này sợ té đái! 

AQ một chút nhưng hữu hiệu đấy!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét