Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

10 thg 5, 2020

Vẫy tay, vẫy tay chào nhau...


Hợp đồng được kí giữa hai bên ghi rõ, trách nhiệm, nghĩa vụ. Phần công việc, số tiết dạy trong một tuần: A. Tiền lương một tháng:B. Những công việc phát sinh phải được sự thỏa thuận và đồng ý cả hai bên. Kí xong, anh chủ trung tâm, đứng dậy uốn éo rất kịch sĩ: "Trung tâm ngoại ngữ I rất hân hạnh được kết nạp chị làm thành viên trong đại gia đình IS".

Ngày làm việc thứ nhất: đúng giờ, đúng việc.

Ngày làm việc  thứ hai: Anh chủ trung tâm: Chị dạy ở trên lớp xong thì xuống mấy trường phổ thông tiếp thị và tư vấn... Thấy bực mình rồi, nhưng thôi cũng Ok!

Ngày làm việc thứ ba: Dạy xong, xuống mấy trường phổ thông khi về chị sang tổng đài trực giải đáp thắc mắc và tư vấn cho phụ huynh...

Đến nước này phải nói, anh khôn hết phần của người khác rồi! Thôi nhé: Vẫy tay, vẫy tay chào nhau, một lần đầu và là lần cuối ...

(Nhật kí những ngày về nước tránh Covid-19 của con gái mình)
Read More..

7 thg 5, 2020

Sợ...!


Cafe sáng cùng mấy bạn già. Hỏi các ông sợ nhất điều gì? Thật lạ các bạn già đều có nỗi sợ giống nhau: Không phải sức khoẻ, không phải cái chết, mà sợ nhất là khách không mời mà đến nhà.

Ông bạn nhà văn kể, thời ông còn đương kim chủ tịch hội văn học nghệ thuật tỉnh. Nhiều bữa được ngày nghỉ, dự định làm việc nọ việc kia, nhưng vừa sáng ra chưa kịp đánh răng thì đã thấy có "vĩ nhân thơ" xuất hiện ở cổng. Thế là màn đọc thơ, khoe thơ liên tù tì một mạch. Đứng dậy vươn vai, ngáp dài "nhà thơ" chả thèm chấp, cứ đọc, cứ bình. Đuổi không đuổi được, mất toi ngày nghỉ.

Rồi nữa, hai mươi tám tết, dọn dẹp nhà cửa, lên lịch tết năm nay như thế, như thế. Đùng cái có ông cháu ất ơ, bao năm chả biết hành tung nó ra sao, làm gì, ở đâu, xuất hiện. Tưởng nó đến chơi lát thì về, nhưng sau bữa cơm chiều nó tuyên bố xanh rờn: tết này cháu ở đây ăn tết với cô chú. Thôi thì đành phải "thất hiếu" với nó, nói tết này cô chú có việc. Sáng sau  đưa mấy trăm rồi tiễn nó ra bến xe.

Anh bạn làm khối ủy ban người trong này, chị vợ người ngoài kia. Cứ ít ngày lại có tốp ngoài quê của chị vô. Anh nói, thôi việc ăn ở có sao dùng vậy. Nhưng xin lỗi các ông trước, cái "văn hoá nông thôn Bắc bộ" thì tôi không thích nghi nổi. Ai vô cũng ngó nghiêng. Ai vô cũng với ý nghĩ là mình phải có trách nhiệm với họ, phải giúp họ. Chả ai thèm để ý tới cảm xúc của mình ra sao. Ông tưởng tượng xem, trước mỗi bữa ăn, có người mút đầu đũa, rồi ngoáy ngoáy vào bát canh, bát nước chấm, giữa bữa ăn thì xỉa răng chẹp chẹp, thổi phù phù .. cỗ yến chả nuốt nổi. Nhưng không nói được, họ tự ái lắm. Mình sống trong nhà mình mà cứ như đi ở nhờ.

Còn một lô chuyện khác nữa.

Mình nghĩ ai thì cũng có lúc nọ, lúc kia. Ngay mình ngày trước, mỗi lần xa nhà đi các tỉnh, làm gì có tiền ở khách sạn, điện thoại cũng chả có. Cứ tự dựng xuất hiện trước nhà  bạn (có bạn thân, có bạn sơ), trong ý nghĩ lúc ấy sợ nhất nếu bạn lại tỏ ra lạnh lùng. Cũng may đời mình chưa gặp trường hợp như thế bao giờ.  Văn hoá mỗi vùng miền có những đặc thù riêng, chả thể nói hay hay dở được. Cái chính vẫn là tầm văn hóa ứng xử của mỗi cá nhân, mà điều này phụ thuộc nhiều yếu tố quá

Mỗi lần mình lên Sài gòn hay sang Sydney với các con. Chúng nó đều giữ, ba ở lại với tụi con, về làm gì. Nhưng chỉ ít ngày mình về. Không phải vì mình không thích ở, càng không phải chúng nó có gì phật ý mình. Đơn giản mình nghĩ, mỗi người có đời sống của mình. Ví như, chúng muốn mời bạn bè đến nhà bù khú, có mình chúng cũng ngại. Hay như, những sinh hoạt đơn giản hàng ngày, có mình chúng cũng phải giữ kẽ hơn. Nói đúng là mình đang hạn chế cái tự do của chúng. Đừng nghĩ làm cha mẹ mà mình có quyền xâm phạm ấy.

Thời công nghệ rồi, mời ai, đến ai, alo cái! Hihi.
Read More..

2 thg 5, 2020

Chuyện tào lao thời Covid


Có câu chuyện ngụ ngôn rằng: xưa có hai người kết giao bạn bè rất thân thiết, luôn có phúc cùng hưởng, có hoạ cùng chịu. Rồi cũng đến một ngày theo quy luật sinh diệt, cả hai giã biệt cõi người. Người thứ nhất, tâm hồn mơ mộng luôn coi chốn nhân gian là cõi tạm, tiền tài quyền lực là phù du, khi giã biệt hồn nhẹ nhàng bay về tầng cõi trời. Cuộc sống nơi thiên đàng, cảnh đẹp thần tiên, hoa thơm bướm lượn, thích gì có nấy, càng cho anh nhớ về người bạn xưa. Quyết đi tìm bạn để cùng hưởng sống nơi thần tiên này và anh lên đường. Tìm khắp cõi trời, cõi a-tu-la, cõi...mà chẳng thấy dấu tích người bạn cũ. Có người mách anh trở lại cõi người xem sao. Dùng phép cẩu đằng vân anh trở lại cõi người, vừa tiếp đất anh dẫm ngay vào một bãi phân. Lạ là nghe tiếng quen quen phát ra từ bãi phân ấy. Định thần, anh thấy đúng là tiếng người bạn cũ và bạn cũng đã nhận ra anh. Nhưng bạn anh bây giờ dưới hình hài một con giòi đang sống trong bãi phân. Thương bạn vô cùng, anh nói: bạn ơi bỏ đó đi về Cõi trời với tôi, nơi ấy thần tiên, hoa thơm bướm lượn... 

Bạn anh ngẫm nghĩ một hồi rồi hỏi lại: ở Cõi trời ấy có mùi thơm ngát như trong bãi phân tôi đang trú không?

Bàn thêm:
Người ta sống trong cảnh giới của mình. Phật nói, đấy là "Ngục thiết vi". Khó phá vỡ lắm.
Vậy đừng có ảo tưởng "giác ngộ" được ai đó. Trừ khi người ta tự "giác ngộ", nhưng có mấy người vượt được.
Vì con người dưới trần gian luôn ảo:
*Tự do sướng nhất trên đời
Tự lừa lại sướng gấp mười tự do 
(*Thơ Bảo Sinh)
Read More..