Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

2 thg 5, 2020

Chuyện tào lao thời Covid


Có câu chuyện ngụ ngôn rằng: xưa có hai người kết giao bạn bè rất thân thiết, luôn có phúc cùng hưởng, có hoạ cùng chịu. Rồi cũng đến một ngày theo quy luật sinh diệt, cả hai giã biệt cõi người. Người thứ nhất, tâm hồn mơ mộng luôn coi chốn nhân gian là cõi tạm, tiền tài quyền lực là phù du, khi giã biệt hồn nhẹ nhàng bay về tầng cõi trời. Cuộc sống nơi thiên đàng, cảnh đẹp thần tiên, hoa thơm bướm lượn, thích gì có nấy, càng cho anh nhớ về người bạn xưa. Quyết đi tìm bạn để cùng hưởng sống nơi thần tiên này và anh lên đường. Tìm khắp cõi trời, cõi a-tu-la, cõi...mà chẳng thấy dấu tích người bạn cũ. Có người mách anh trở lại cõi người xem sao. Dùng phép cẩu đằng vân anh trở lại cõi người, vừa tiếp đất anh dẫm ngay vào một bãi phân. Lạ là nghe tiếng quen quen phát ra từ bãi phân ấy. Định thần, anh thấy đúng là tiếng người bạn cũ và bạn cũng đã nhận ra anh. Nhưng bạn anh bây giờ dưới hình hài một con giòi đang sống trong bãi phân. Thương bạn vô cùng, anh nói: bạn ơi bỏ đó đi về Cõi trời với tôi, nơi ấy thần tiên, hoa thơm bướm lượn... 

Bạn anh ngẫm nghĩ một hồi rồi hỏi lại: ở Cõi trời ấy có mùi thơm ngát như trong bãi phân tôi đang trú không?

Bàn thêm:
Người ta sống trong cảnh giới của mình. Phật nói, đấy là "Ngục thiết vi". Khó phá vỡ lắm.
Vậy đừng có ảo tưởng "giác ngộ" được ai đó. Trừ khi người ta tự "giác ngộ", nhưng có mấy người vượt được.
Vì con người dưới trần gian luôn ảo:
*Tự do sướng nhất trên đời
Tự lừa lại sướng gấp mười tự do 
(*Thơ Bảo Sinh)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét