Uống cafe từ thời còn trai trẻ đến giờ, nhưng nói để phân biệt cafe loại nào với loại nào thì mình chịu. Chỉ biết loại này ngon hợp gu với mình, loại kia thấy không hợp gu, thế thôi!
Chính vì vậy đến quán cafe mà không hẳn chỉ vì cafe, mà còn vì không gian quán có hợp với mình không nữa.
Mấy năm trước hay đến quán C.D, quán này nằm sâu trong hẻm, yên tĩnh, nhạc hay, chủ quán dân làm nghệ thuật nên quán được trang trí nhẹ nhàng, bắt mắt. Nhưng có cái ánh sáng hơi mờ ảo quá (kể cả ban ngày). Mới đầu cũng thấy được, sau dần độc thấy nam thanh nữ tú, từng cặp từng cặp đến đây rù rì tâm sự, mấy tay già mình chỏng chơ ra! Thế là tìm đến quán khác.
Các quán cafe ven biển, quanh sườn Núi Lớn, Núi Nhỏ có view đẹp, nhưng chủ yếu phục vụ khách du lịch, hơi ồn ào và cafe cũng thuộc dạng đại chúng, nên chỉ khi nào có khách nơi xa đến thích ngắm biển thì mới ra đó thôi.
Đảo đi đảo vẫn chỉ ngồi mấy quán:Trầm, Thí dụ, Góc phố, cho đến khi phát hiện ra quán "đúng gu đủ yêu cầu!".
Quán cafe trong siêu thị Lotte. Nếu như Trịnh có "Nơi hầm tối là nơi sáng nhất!", thì ở đây "Tưởng ồn ào mà lại yên tĩnh nhất!". Quán nằm giữa tầng 1, phòng kính lạnh, nhạc nhẹ nhàng, cafe ngon, các cháu phục vụ ngoan, thân thiện. Nhâm nhi cafe, tán gẫu chuyện nhân gian, ngắm thiên hạ qua lần kính. Cũng thú vị! Nhưng mà tránh thứ bảy, chủ nhật và buổi tối ra, vì những lúc ấy đông khách lắm, còn lại là Ok!
Khi cafe một mình, thì mình vẫn ra quán Thí dụ. Yên tĩnh, nhẹ nhàng, toàn là khách quen.
Ai đến Vũng Tàu, thích cafe thì alô cho mình!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét