Anh bạn mình có nhà vườn ngay mặt tiền phố chính. Nhà đất mua từ vài chục năm trước khi nơi đây còn là ao chuông, vườn ruộng, đất đai người ta vừa bán vừa cho.
Bây giờ thì khác giá mỗi m2 đất cả gần trăm triệu. Tự nhiên anh chị thành tỷ phú!
Anh chị về hưu, mọi sinh hoạt đều trong khoản lương hưu ấy. Nhiều người quân sư, bán đi mua nhà nhỏ hơn, cũng dư được nhiều tỷ, không thì cho người ta thuê mở quán tháng cũng kiếm được vài chục triệu. Anh chị chỉ cười chả nói gì.
Vườn rộng anh trồng hoa, trồng cỏ. Chim sáo tự nhiên tụ đến, giữa lòng thành phố mà vườn nhà anh lúc nào cũng ríu rít tiếng chim.
Anh nói với mình, tiền bạc cũng để phục vụ cho đời sống, mình thấy thế này là đủ.
Đúng là con người ta khi thấy đủ là đủ, chả phải nhiều hay ít.
Chả bù cho một ông ngày xưa từng là sếp của mình, khi về hưu nhà đất bạt ngàn, ông cho thuê mỗi tháng thu được cả trăm triệu. Ông mua một nhà nhỏ xíu trong hẻm để ở, lúc chết phải phá cả tường mới khiêng được quan tài đưa đi.
Nhiều sáng đến anh cafe, nghe anh đàn hát, mình đùa, nếu tính đủ tiền cho thuê khu nhà vườn này nữa thì ly cafe ở đây giá đắt nhất hành tinh!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét