Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

31 thg 8, 2011

Chùm ảnh của HÀ VĂN ĐÔNG

Mình biết  Hà Văn Đông đã mấy năm, thông qua công việc chẳng liên quan gì đến nghệ thuật. Thú thật ngày mới gặp mình chẳng bao giờ nghĩ Đông có tâm hồn nhạy cảm đối với nghệ thuật như vậy. Càng chơi với nhau, càng cảm được nhiều điều hay của ông bạn quê Hà Nam này. Đông  dự thi và đạt nhiều giải thưởng về ảnh cả trong  và  ngoài nước, mới đây nhất là  giải 3 Liên hoan ảnh nghệ thuật TP.HCM lần 1-2011 (do Hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh VN và Hội Nhiếp ảnh TP.HCM tổ chức). Chúc mừng Đông, và nhân dịp này khoe 5 bức khác của cùng tác giả.
                                                                                             Đ. B.T
Vượt lên số phận (tác phẩm được giải đã nói ở trên)

Mở

Hồn sen

Không tên

Không tên
Read More..

11 thg 8, 2011

NGÔN TỪ CỦA VỢ BI

Đinh Bá Tuấn ( Bá Bi)                                                         Truyện vui


Sự học luôn là cần thiết, có học có khác, cứ từ vợ Bi tôi suy ra khắc rõ. Từ ngày được bổ nhiệm làm lãnh đạo, lại được cử đi học mấy khóa cấp tốc, vợ Bi tôi tự dưng trở thành người khác hẳn. Không còn cái âm thầm chịu đựng, không còn cái " liễu yếu đào tơ", nàng luôn thể hiện phong thái người lãnh đạo có "tầm học, tầm hiểu biết" trước tất cả mọi người, trước chồng con. Đến nỗi mỗi khi đứng trước nàng Bi tôi thấy mình cứ bé dần, bé dần ...   

Chỉ đơn cử khoe vài chuyện vặt trong gia đình Bi bạn cũng cảm nhận được vợ Bi có "tầm học vấn" siêu cỡ nào. Ví tỷ, những hôm Bi tôi đi làm về muộn, không như những bà vợ khác thường điều tra căn vặn đủ điều, nàng chỉ nhỏ nhẹ " Gia đình là tế bào của xã hội, tế bào khỏe thì xã hội mới khỏe, vì vậy mỗi thành viên trong gia đình phải tự rèn luyện, tự ghép mình vào khuôn khổ...", khiến Bi tôi mới đầu thì ngơ ngác, sau thì rùng mình nổi gai ốc như  lên cơn sốt rét. Hai thằng con cãi nhau, Bi tôi nói :" Các con im lặng để ba mẹ làm việc" thì vợ Bi liền ghé tai :" Sao anh có thể tùy tiện nói với con theo cái kiểu bình dân thế", rồi vẫn nhỏ nhẹ, nàng nói: " Các con không phải là những giai cấp đối kháng nhau nên cần giải quyết những mâu thuẫn bằng biện pháp hòa bình ...". Thằng lớn lười học, Bi tôi nhắc :" Con cần chịu khó học hơn nữa" thì vợ Bi lại nói: " Con cần vận động để tăng khả năng tích lũy về lượng hơn nữa, khi nào lượng đủ thì sẽ có biến đổi về chất...".  Đại để vợ Bi luôn thể hiện " tầm học vấn" của mình thông qua các ngôn từ rất y là triết học. Chỉ khổ hai đứa nhỏ, đứa lớn học lớp 5, đứa nhỏ học lớp 2 nhiều lúc cứ ngơ ngác không hiểu mẹ nó nói gì.

Tất cả cứ thế trôi đi, nếu như không có chuyện dở khóc, dở cười xảy ra hôm chủ nhật vừa rồi. Số là, chẳng biết ăn uống phải cái gì vợ Bi đau bụng lăn lộn kêu khóc ầm ĩ, phải đưa vào bệnh viện. Cứ theo tuần tự ngôn từ triết học lĩnh hội được từ vợ, Bi tôi thong thả trình bày:  " Thưa bác sĩ, trong một thời điểm của thời gian trôi qua , vợ tôi đã tích lũy vào cơ thể một số vật thể mang thuộc tính vật chất, trong quá trình tích lũy về lượng chuẩn bị cho biến đổi về chất, vợ tôi ...". Bi tôi đang tiếp tục trình bày tuần tự, thể hiện tầm hiểu biết tương đương không chịu kém vợ của mình thì vợ Bi ôm bụng chồm lên :" Anh lảm nhảm cái gì đấy, trời ơi đau quá, cấp cứu, cấp cứu ngay". Giật  mình, Bi tôi ngơ ngác, đây có phải là vợ mình không nhỉ? Sao bỗng dưng vợ mình  dùng những từ bình dân thế...?

Rồi nàng khỏi bệnh và ra viện. Sau cú sốc ấy, giờ đây  nàng dần trở về như ngày  xưa, nàng nói năng bình dị như dạo nàng chưa làm lãnh đạo, ngôn từ ai nghe cũng hiểu ngay. Có lẽ vui nhất là hai thằng con, chúng không phải ngơ ngác mỗi khi nghe mẹ nói. Bi tôi cũng vui, nhưng lại hơi tiếc, giá như nàng cứ vậy thêm một thời gian nữa không chừng Bi tôi có đủ trình độ triết học làm luận án tiến sĩ được chứ chả chơi./.   


                                                                                            Vũng Tàu, năm 2003
Read More..

5 thg 8, 2011

Ôi, cái đại học!

Đinh Bá Tuấn

Hàng năm có gần triệu sỹ tử cả nước thi vào các trường đại học. Ở cái nước Nam mình chuyện học hành thi cử cứ cười ra nước mắt. Giỏi, dốt, nghèo, giàu gì cứ học xong phổ thông là phải thi đại học. Có nhiều đứa sau mười hai năm đèn sách, đưa bài cộng trừ phân số loay hoay không biết làm thế nào, văn thì khỏi phải nói... Ấy vậy mà cũng cứ khăn gói quả mướp vượt cả trăm cả ngàn cây số về đọ với thiên hạ. Chứng kiến cái cảnh các sỹ tử kéo nhau lũ lượt ra khỏi phòng thi khi thời gian thi còn cả nửa thì thấy kiến thức các sỹ tử đến độ nào. Các sỹ tử chả buồn vì chúng biết mình đang ở đâu, nhưng bố mẹ chúng thì buồn, buồn thực sự. Buồn cho con một phần còn chín phần buồn cho cái sỹ hão của mình.

Mình có quen một cặp, chồng là sỹ quan quân đội, vợ làm nhân viên nhà nước, có thằng con thi vào đại học hai năm liền đều trượt, vẫn bắt ôn tiếp để dự thi năm thứ ba. Thằng bé ngoan lại biết sức mình,  nói nói  cho nó học lớp Trung cấp tài chính mà nó thích. Chẳng ngờ mẹ nó gầm lên,  mày  không muốn thành người hay sao mà không quyết tâm vào đại học!  Bị dồn nén nhiều cu cậu cãi lại: nói vậy thì bố mẹ không là người à!  Bất giác mình  nhớ một truyện ngắn  đã đọc từ hồi còn choai choai, chỉ nhớ nội dung chứ tên truyện cùng tác giả không còn nhớ nữa. Kể rằng, có  cặp vợ chồng, có học hành, có vị trí trong xã hội, họ có đứa con gái đẹp như tiên nhưng khổ nỗi lại bị khiếm thị. Bình thường ít người phát hiện được, bố mẹ nó không muốn ai biết con mình như thế, không chịu gửi con mình vào học trường khiếm thị. Kết cục cô bé rơi vào trầm cảm và tự kỷ.

Làm bố làm mẹ ai chả muốn con mình giỏi giang, thành đạt. Nhưng mỗi người có những năng lực riêng, bản thân ta cũng vậy và  con chúng ta cũng thế thôi. Đừng ép con cái phải làm những điều mà đời bố mẹ chúng không đạt được, cũng đừng sỹ hão mà đẩy con cái vào bế tắc, vì như thế xét cho cùng chúng ta chỉ yêu bản thân mình thôi. Mình nghĩ đơn giản, phẩm chất của một ông bố bà mẹ tốt cũng chính là phẩm chất của con người tốt, có đủ độ chín về suy nghĩ cùng nhân cách. Sỹ diện hão, chỉ nghĩ đến mình, tính cách ấy không thể có trong những người như thế./.






Read More..

2 thg 8, 2011

Ayutthaya - dữ dội và thanh bình

ĐINH BÁ TUẤN
Mỗi lần sang Thái Lan không hiểu sao mình rất thích xuống Ayuttthaya. Nằm cách thủ đô Bangkoc khoảng 80 km, có thể đi bằng taxi, xe buýt hoặc tàu hỏa, đây là vương quốc của người Thái tồn tại từ năm 1350 đến 1767. Vào thời điểm cực thịnh, vương quốc này là một quốc gia hùng mạnh nhất Đông Nam Á cả về quân sự, kinh tế, chính trị, có nền văn hóa phát triển rực rỡ.  Hết  thời hưng thịnh  là thời  suy tàn, năm 1767 toàn bộ các tòa thành của vương quốc bị người Miến Điện đốt phá, các tượng phật đều bị chặt đầu.
Dữ dội của lịch sử đã lùi xa, đến  Ayutthaya hôm nay  một cảm giác thật thanh bình.
Read More..