Đinh Bá Tuấn ( Bá Bi) Truyện vui
Sự học luôn là cần thiết, có học có khác, cứ từ vợ Bi tôi suy ra khắc rõ. Từ ngày được bổ nhiệm làm lãnh đạo, lại được cử đi học mấy khóa cấp tốc, vợ Bi tôi tự dưng trở thành người khác hẳn. Không còn cái âm thầm chịu đựng, không còn cái " liễu yếu đào tơ", nàng luôn thể hiện phong thái người lãnh đạo có "tầm học, tầm hiểu biết" trước tất cả mọi người, trước chồng con. Đến nỗi mỗi khi đứng trước nàng Bi tôi thấy mình cứ bé dần, bé dần ...
Chỉ đơn cử khoe vài chuyện vặt trong gia đình Bi bạn cũng cảm nhận được vợ Bi có "tầm học vấn" siêu cỡ nào. Ví tỷ, những hôm Bi tôi đi làm về muộn, không như những bà vợ khác thường điều tra căn vặn đủ điều, nàng chỉ nhỏ nhẹ " Gia đình là tế bào của xã hội, tế bào khỏe thì xã hội mới khỏe, vì vậy mỗi thành viên trong gia đình phải tự rèn luyện, tự ghép mình vào khuôn khổ...", khiến Bi tôi mới đầu thì ngơ ngác, sau thì rùng mình nổi gai ốc như lên cơn sốt rét. Hai thằng con cãi nhau, Bi tôi nói :" Các con im lặng để ba mẹ làm việc" thì vợ Bi liền ghé tai :" Sao anh có thể tùy tiện nói với con theo cái kiểu bình dân thế", rồi vẫn nhỏ nhẹ, nàng nói: " Các con không phải là những giai cấp đối kháng nhau nên cần giải quyết những mâu thuẫn bằng biện pháp hòa bình ...". Thằng lớn lười học, Bi tôi nhắc :" Con cần chịu khó học hơn nữa" thì vợ Bi lại nói: " Con cần vận động để tăng khả năng tích lũy về lượng hơn nữa, khi nào lượng đủ thì sẽ có biến đổi về chất...". Đại để vợ Bi luôn thể hiện " tầm học vấn" của mình thông qua các ngôn từ rất y là triết học. Chỉ khổ hai đứa nhỏ, đứa lớn học lớp 5, đứa nhỏ học lớp 2 nhiều lúc cứ ngơ ngác không hiểu mẹ nó nói gì.
Tất cả cứ thế trôi đi, nếu như không có chuyện dở khóc, dở cười xảy ra hôm chủ nhật vừa rồi. Số là, chẳng biết ăn uống phải cái gì vợ Bi đau bụng lăn lộn kêu khóc ầm ĩ, phải đưa vào bệnh viện. Cứ theo tuần tự ngôn từ triết học lĩnh hội được từ vợ, Bi tôi thong thả trình bày: " Thưa bác sĩ, trong một thời điểm của thời gian trôi qua , vợ tôi đã tích lũy vào cơ thể một số vật thể mang thuộc tính vật chất, trong quá trình tích lũy về lượng chuẩn bị cho biến đổi về chất, vợ tôi ...". Bi tôi đang tiếp tục trình bày tuần tự, thể hiện tầm hiểu biết tương đương không chịu kém vợ của mình thì vợ Bi ôm bụng chồm lên :" Anh lảm nhảm cái gì đấy, trời ơi đau quá, cấp cứu, cấp cứu ngay". Giật mình, Bi tôi ngơ ngác, đây có phải là vợ mình không nhỉ? Sao bỗng dưng vợ mình dùng những từ bình dân thế...?
Rồi nàng khỏi bệnh và ra viện. Sau cú sốc ấy, giờ đây nàng dần trở về như ngày xưa, nàng nói năng bình dị như dạo nàng chưa làm lãnh đạo, ngôn từ ai nghe cũng hiểu ngay. Có lẽ vui nhất là hai thằng con, chúng không phải ngơ ngác mỗi khi nghe mẹ nói. Bi tôi cũng vui, nhưng lại hơi tiếc, giá như nàng cứ vậy thêm một thời gian nữa không chừng Bi tôi có đủ trình độ triết học làm luận án tiến sĩ được chứ chả chơi./.
Vũng Tàu, năm 2003