Nhớ
lần đầu tiên mình vào thăm Dinh 1, ngày ấy hoang tàn lắm, nguyên sơ lắm, không có cái hào nhoáng kiểu treo đèn lồng dăng
ngang lối đi, kết hợp văn minh Âu – Á ba rọi như bây giờ. Cái làm mình ngây
ngất lúc ấy và cả về sau này không phải là những kỷ vật của ông hoàng bà chúa,
cũng không phải ngôi nhà kiến trúc theo lối Gô-tích, mà chính là hàng cây Tràm
trắng chạy dọc đường từ cổng vào dinh. Lần đầu tiên mình được nhìn hàng cây đẹp
đến lạ lùng, vừa cổ kính, vừa lãng mạn. Thân cây mốc thếch, những lớp vỏ xếp chồng lên nhau, lớp như muốn bám vào, lớp lại như muốn rũ ra, ở những chỗ lớp vỏ tuột
xuống, lộ ra lõi cây bóng láng rắn như sừng. Phía trên những cành cây vươn lên
cứng cáp nhưng vẫn giữ được sự mền mại mà không hề ẻo lả. Hàng cây ấy vừa tôn
nên vẻ đẹp cổ kính của dinh thự, lại vừa như muốn kéo người ta về với dĩ vãng
xa xăm và hơn hết nó hòa với rừng thông xung quanh mang đến nét đẹp thật sang
trọng, lãng mạn.
Ông
Robert Clement Bourgery chủ nhân đầu tiên của dinh thự này, người đã chọn giống
cây này mang về trồng nơi đây. Có thể khi ông cho trồng hàng cây này mục đích đơn giản chỉ là gợi nhớ tới Châu Âu quê hương ông, nhưng không thể phủ nhận là ông có gu
thẩm mỹ trên cả tuyệt vời. Sau này khi đi qua những phố cổ ở Sydney mình thấy
hai bên đường đều trồng cây Tràm trắng, nhưng chả có hàng cây nào đẹp như
hàng cây ở Dinh 1 và cũng rõ thêm quê hương của cây Tràm trắng này chính là ở Úc
Châu, người châu Âu đến xâm chiếm và mang giống cây này về trồng.
Đến
Đà Lạt mà không ghi lại khoảnh khắc cùng với hàng cây Tràm trắng độc nhất vô nhị ở nước Việt này là thiệt
thòi lắm đấy!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét