Người Việt mình hay bàn chuyện cao siêu, từ anh lái taxi đến mấy anh doanh nghiệp mới nổi, mở miệng là giọng trên trời. Có anh chủ doanh nghiệp tạo được tí tiếng tăm, chả chịu lo làm ăn lại lo thuê người viết sách dạy dỗ thiên hạ, để đến rồi vợ nó cũng chán. Có anh viết một câu chả biết chấm phảy chỗ nào, nhưng được cái láu cá láu tôm, mở doanh nghiệp, nhộm nhoạm cũng kiếm được, cứ yên vị làm ăn đi lại chả muốn, dửng mỡ đi đâu cũng ti toe giới thiệu ta là nhà nọ, nhà kia, như người có chữ thánh hiền.Thật chả biết dơ! Đôi khi thấy có ai mang chuyện tiền bạc ra nói các anh mỉa ngay, thằng này thực dụng quá không xứng tầm với mình. Chả hiểu đầu các anh có cái gì mà lại bỏ cái thực đi lấy cái hão thế, mình thì chỉ ước được một phần cái giàu cự phách, tiền nhiều như quân Nguyên của các anh, để mà tung tẩy lại chả được.
Có thực mới vực được đạo, đâu xa thì mình chưa biết, nhưng có dịp ra nước ngoài cùng với các bác, các cô, chữ nghĩa đầy mình, hàm học bao quanh mới thấy cái cảnh ít tiền, không tiền nó chán lắm, nó làm người ta mất đi cả cái đĩnh đạc, tự tin.
Lúc đi, lấy hết cả tiền chẵn, tiền lẻ có trong nhà, đập luôn cả heo đất của con, đổi được hơn ngàn đô. Vợ dặn tiện thể mua cho em cái túi hàng hiệu, con nói ba mua cho con đôi giày thể thao, còn bạn bè, đồng nghiệp. Hơn ngàn đô đâu dám để cả trong bóp, mất bóp một cái thì toi! Thế là chia ra, túi quần lót bên phải 500, bên trái 400, túi áo 300, tiền tiêu vặt để trong bóp...
Vừa buồn cười vừa thấy tội cho bạn, cho mình. Vào siêu thị, thấy người ta, người đã đẹp, ăn mặc lại càng đẹp, thích gì mua nấy, toàn là hàng hiệu chất đầy xe xong ra đưa thẻ thanh toán quẹt quẹt. Còn mình muốn mua thứ gì, lật lên lật xuống xem giá cả thế nào, đảo đi đảo lại mấy vòng để đủ thời gian xác định tư tưởng. Đến khi xác định dứt khoát mua rồi lại đến công đoạn vào toilet tụt quần, móc túi trong túi ngoài lấy tiền.
Cảnh đấy, tâm thế ấy muốn đĩnh đạc cũng chả được./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét