Đinh Bá Tuấn
Sáng nay ngồi uống café với bác Tiến, nghe bác kể chuyện đi Tây. Cho đến bây giờ đời bác đã có hai chuyến xuất ngoại, chuyến trước là đi Tàu, chuyến này là đi Tây. Một phát ba nước, Hung, Séc, Áo, thế cũng là oách. Bác nói có đi mới biết mình lùn thế nào, mới thấy xấu hổ khi cứ ngồi xó nhà rồi ba hoa chích chòe, tự huyễn hoặc mình.
Nhà văn nổi tiếng như bác, đọc nhiều, hiểu rộng mới có ít ngày trên đất Tây mà đã thấy cái lùn của mình, rồi để “khi đi trên đất Áo, nhìn thằng trẻ con nào, tao cũng nghĩ đó là Môda”, huống hồ là người thường ở ta, đất Tây, đất Mỹ, đúng là thiên đường của những thiên đường.
Nhà văn nổi tiếng như bác, đọc nhiều, hiểu rộng mới có ít ngày trên đất Tây mà đã thấy cái lùn của mình, rồi để “khi đi trên đất Áo, nhìn thằng trẻ con nào, tao cũng nghĩ đó là Môda”, huống hồ là người thường ở ta, đất Tây, đất Mỹ, đúng là thiên đường của những thiên đường.
Bác nói, cũng chả phải đâu, chỉ ở Áo thôi, tao mới có cái cảm giác đó, còn ở Hung, ở Séc thì cũng vừa vừa thôi, phảng phất vẫn có cái gì đó còn lại của một thời tăm tối. Nhưng về cơ bản nó vẫn là một nước văn minh mày ạ, ứng xử giữa con người và con người thật tuyệt. Hai xe đụng nhau, thấy hai thằng xuống xì xồ như hai thằng bạn thân vô tình gặp nhau trên đường, xin số điện thoại, số bảo hiểm rồi đi. Vào rạp hát Ôpera, cả ngàn người im phăng phắc, ai đó viêm họng mà ho thì cũng tự thấy mắc cỡ mà ra ngoài. Rồi ở những nơi công cộng chả thấy ai to tiếng, cãi nhau bao giờ. Lịch thiệp, văn minh, sự yên bình như có ngay trong khí thở của nó ấy. Bác hỏi, nếu bây giờ có những thay đổi, thì khoảng hai trăm năm nữa xã hội mình có được như vậy không?
Cái ấy thì em không đồng ý với bác rồi. Chả nói đâu xa, những năm đầu giải phóng, khi vào đây, anh em mình đều thấy ứng xử giữa những người dân với nhau, ứng xử của người dân ở nơi công cộng cũng tuyệt đó sao. Tất nhiên là cái móng, cái nền của nó còn quá yếu nên không trụ được với các biến cố. Theo em, nếu bây giờ có những thay đổi ngay, có định hướng tốt thì chỉ cần khoảng nửa thời gian ấy thôi bác ạ.
Mà thôi cũng đừng nghĩ nhiều nữa bác, triệu chứng bệnh của bác ngày hôm kia là xuất huyết não nhẹ đấy. Thật tình thì em cũng có cảm giác như bác, mỗi lần đi rồi về sao thấy buồn thế. Nhớ lần bác Bùi Ngọc Tấn vào chơi có kể, anh Dương Thụ sang Bỉ thấy mọi thứ ở xứ người thanh bình quá, hạnh phúc quá, anh bật khóc hu hu.
Thôi thì lấy hy vọng để mà hy vọng vậy hả bác Tiến? ./.
Vũng tàu, 17h, 30 ngày 26/10/2011
Thôi thì lấy hy vọng để mà hy vọng vậy hả bác Tiến? ./.