Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

18 thg 5, 2012

VÔ CẢM - MẦM MỐNG CỦA SỰ HỦY DIỆT


Nguyễn Thị Thu Huệ

Xã hội những năm 2012 dẫn người ta đi rất xa với bản chất cần có của con người, đấy là sự bình yên. Sự bất an xâm chiếm tôi mỗi ngày và nặng dần lên đền mức tôi luôn hoang mang, truy vấn tìm nguyên nhân tại sao đời sống lại thế này? Nhìn bề nổi, cuộc sống tiện nghi hơn, nhu cầu sử dụng vật chất tăng bội phần, cảnh vật, con người có vẻ "nguyên vẹn”, mỗi khi mình đi xa về. Những con phố, bà bán nước chè, anh bảo vệ chung cư, hay hàng quán quen. Thế nhưng nhìn kỹ thì không phải vậy. Người càng ngày càng đông, nụ cười ngày càng hiếm. Phận người vô cùng mỏng. Mọi sự đã thay đổi từ trong máu, trong tinh thần của mỗi cá nhân, theo những cách ứng xử khác nhau. Mọi người tự tăng dần sự tự bảo vệ, tăng dần những lo toan, và lạnh lùng bởi họ phải mang vác ngày tháng với những khó khăn mỗi ngày một nặng.

Tôi càng ngày càng hay tự hỏi mình, suy cho cùng, đời một con người từ lúc sinh ra, đến già rồi cuối cùng cũng bệnh tật mà chết. Tại sao người Việt nam chúng ta phần lớn không yêu quý ngày tháng sống trên cõi đời này của mình? Phần đông mọi người mất thời gian vào rất nhiều chuyện vô ích. Không biết ở đâu trên thế giới này có kiểu đàn ông nhậu nhẹt buổi trưa nhiều như ở Việt nam? Ăn trưa để chiều làm việc tiếp nhưng phải có bia, rượu? Xong rồi ngủ trưa say sưa. Chiều ngất ngư ra vẻ làm việc để đợi tới hẹn ra nhà háng nhậu tiếp. Ở đâu trên thế giới mà cán bộ đi làm ít người đọc sách, xem phim như ở Việt nam? Thường mọi người làm nghề gì, quan tâm đúng nghề ấy, ngoài ra, với những lĩnh vực khác là câu trả lời không có thời gian. Nơi những phòng chờ ở sân bay, hay trong những chuyến bay, hiếm thấy người Việt nam đọc sách. Hiếm thấy người Việt nam bình tĩnh đợi máy bay dừng hẳn mới đứng lên lấy đồ, rồi thì chen lấn chui ra…Khắp nơi, khắp chốn, người Việt hình như chưa quen với phương tiện sinh hoạt tiến bộ, để chỉnh đốn sự văn minh vốn không được nhà trường hay gia đình quan tâm dạy dỗ từ nhỏ, để tới ngày, không biết phải ứng xử với đời sống văn minh thế nào.

Những chuyện đâu đâu nếu chỉ nghe, biết rồi cho qua, có lẽ không làm mình buồn thế, ngẫm ngợi trong cay đắng đến thế. Một ngày người Việt nam chết vì tai nạn giao thông, tai nạn lao động, đâm chém nhau và nhiều lý do khác chắc đến trăm người. Những tin lãng xẹt trên báo như chìm tàu, xe đổ đèo mất phanh không hôm nào không có, đến nỗi việc người chết thành bình thường. Mạng người Việt vừa mỏng, vừa rẻ. Nghĩ mà chạnh lòng, xót cho cái xứ này, khi gần đây nhất , một vụ tai nạn trong đường hầm ở Bỉ làm hơn hai chục người chết. Tin đó chấn động thế giới và các nguyên thủ quốc gia đã đau xót gửi lời chia buốn đến nước Bỉ và gia đình những người thân.

Ở Việt nam, sao người chết càng ngày càng nhiều và dễ dàng thế?

Tôi bây giờ nhìn cuộc sống này khác xưa. Mọi chuyện đều như chảy ngược vào trong, buồn bã, hoang mang, lo lắng là cảm giác thường trực. Và tiếc. Đứng ở trên cửa sổ phòng làm việc, nhìn người đi nườm nượp, kẹt xe tối này thấy ai cũng được sở hữu một cuộc đời, có sự giỏi giang sức khỏe như nhau, vậy mà số người làm được những điều giá trị, có ích cho nhân loại ít quá. Gốc rễ từ đâu nhỉ? Từ sự giáo dục của gia đình và nhà trường không khuyến khích mỗi cá nhân phát triển cái tôi, phát huy sáng tạo? Học thì rập khuôn, làm theo mẫu và lấy điểm số cao làm chuẩn cho một học sinh giỏi? Bố mẹ thì theo nhà trường, con điểm kém, hay có trò nghịch gì đấy, cô gọi tới phê bình là về đánh mắng con…Cứ như thế một đời sống tinh thần mất cá tính bao trùm lên từng thế hệ. Để rồi, nhãng đi vài chục năm, chúng ta có một đám đông không bản sắc, không làm nên những giá trị hữu ích mang tính đột phá cá nhân.

Tâm lý đám đông là bộ mặt hôm nay của xã hội, nhưng phủ trùm lên nó là sự vô cảm, với mầm mống của những điều ác đang lên ngôi và dần loang như một vệt dầu tràn mang tính hủy diệt./.      
Read More..

13 thg 5, 2012

TRUYỆN CỰC NGẮN VỀ MẸ



Những truyện cực ngắn này mình cũng sưu tầm lại và không rõ tác giả là ai. Thấy cũng hay, nhân ngày của MẸ chép lại để mọi người cùng đọc.(Đ.B.T)



1.Mẹ và con

Con lên ba, chơi bên nhà dì, bị xe đạp ngã, trúng đầu chảy máu. Mẹ đang nấu cơm, hốt hoảng bế con chạy ngay đến bệnh viện. Hú vía. Vết thương chỉ nhẹ bên ngoài thôi. Hoàn hồn, mẹ nhìn lại mình: chân không dép, quần ống cao ống thấp, áo loang lổ vết máu. Chả giống ai! Mẹ cười.
Con lớn, mẹ bỗng bị chứng nặng tai. Lần lữa mãi, mẹ mới nhờ con đưa đi khám bệnh. Bác sĩ bảo: Để quá lâu, hồi phục thính lực cũng khó. Nhìn mặt mẹ ngơ ngẩn, con khóc.

2.Cua rang muối
Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu. Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời mẹ. Các con nói vui:
- Cua rang muối thật đó mẹ.
Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém:
- Còn răng đâu mà ăn?!

3.Mẹ Việt nam


Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học.
Thư đầu viết: “ở đây, đường phố sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình…”
Cuối năm viết: “mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm…”
Mùa đông sau viết: “em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội… Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không…”

4.Phấn Son
Tốt nghiệp đại học, ở lại thành phố đi làm.
Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: “Bạn gái con xinh”.
Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người thương đi shopping.
Em bảo: “Mỹ phẩm của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng vì có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết anh thấy không…”
Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì.

Read More..

8 thg 5, 2012

CHUYỆN TẦM PHÀO 1


    Đinh Bá Tuấn                         
                        Những ông bố

Câu chuyện thứ nhất:

Mấy hôm lễ 30/4, 1/5, rồi ngày 7/5 chiến thắng Điện Biên Phủ, cứ bật tivi là gặp ngay cảnh phỏng vấn gặp gỡ những bà mẹ Việt nam anh hùng. Anh hùng ở đây là họ có nhiều đứa con bị hy sinh trong chiến trận. Mình thấy những bà mẹ được phỏng vấn bên cạnh cái tự hào, cái vinh quang, họ đều mang nỗi buồn sâu thẳm. 

Nhưng sáng nay, lại thấy nhà đài phát cảnh gặp gỡ phỏng vấn một ông bố (chắc bà mẹ đã mất) có ba đứa con hy sinh cả ba. Không có nỗi buồn, chỉ thấy  người đàn ông vung tay, khua môi múa mép về chủ nghĩa anh hùng cách mạng, về trách nhiệm công dân, như lãnh đạo diễn thuyết trước giai cấp cần lao. Tay phóng viên đặt câu hỏi: Nếu như ông còn những người con khác, ông có cho ra trận tiếp không? Vẻ mặt câng câng ông ta trả lời: Cho đi chứ, dù phải hy sinh đến đứa cuối cùng! (Câu này mình nghe quen quen !!!). Nhìn cái mặt câng câng vô cảm, mình muốn lôi lão ra khỏi tivi, vả ngay vào cái mồm thối của lão…!

Câu chuyện thứ hai:

Có chai rượu ngon, mình bảo vợ: “Em cất dùm anh, thế nào lễ này thằng Dân cũng vô”

Khuya 1/5, mới thấy nó đến, mặt mày xanh lét. Nó nói: “Tao phải đi bằng ô tô dọc miền Trung, tối mới lên máy bay từ Nha Trang vào”. Thế rồi lăn ra ngủ.

Nó bây giờ là đại gia, người ta nói nó có số trời cho! Với mình, có tâm, có đức như nó, trời cho là xứng đáng.

Năm nào cũng vậy, vào những ngày này nó lại đi dọc miền đất nước thăm những  người bạn đã nằm xuống. Một tay nó đưa mấy chục bộ hài cốt  của bạn bè từ Campuchia về. Nhiều gia đình bạn bè nó khi xưa, nhờ có nó giúp mà cuộc sống khá lên.

Thằng Dân đi lính sau mình một năm, khi đang học năm hai đại học Thủy sản Hải Phòng. Đi lính, đánh nhau chán với quân Trung Quốc ở phía Bắc, đầu năm 1980 đơn vị của nó được điều sang Campuchia. Ở phía Bắc thi thoảng còn bùng về nhà được, sang bên kia là hết. Những ai đã từng ở chiến trường Campuchia những năm ấy mới rõ chiến tranh khốc liệt như thế nào! Lực lượng của PônPot khi ấy còn rất mạnh. Nhiều vùng, ngày là của ta, đêm là của địch. Đơn vị nó đóng quân ngay vùng Angkor Thom, Angkor Wat, một trong những vùng chiến sự ác liệt nhất của Campuchia thời ấy.  

Nó đi, bố nó ở nhà nhớ nó tới ngơ ngẩn. Ông bỏ việc quyết định sang Campuchia tìm con. Nhưng ngoài cái số hòm thư mà nó gửi về, ông cũng chả rõ con mình đang ở đâu trên cái đất Campuchia lạ lẫm ấy. Chiến tranh, bom đạn, chết chóc càng làm ông quyết tâm phải tìm được con hơn. Gần hai tháng trời, ăn bờ, ngủ bụi ông đã tìm được đúng đến đơn vị của con mình. Mọi người trong đơn vị sững sờ, không ai hiểu, với thân gầy chưa đầy bốn chục ki lô kia, sức mạnh nào để ông vượt hàng ngàn cây số, vượt biên giới, đến cái vùng chiến sự ác liệt này!

 Ông ở đơn vị, ngày thì phụ bếp với anh nuôi, đêm ra chốt cùng với con. Có đêm quân PônPot vào, ông cũng một mình một súng bắn trả ( đúng là bản hùng ca). Nhưng thực tình thì ông đang tìm cách làm sao để đưa được con mình về! Cái “âm mưu” tưởng chỉ mình ông rõ, nhưng lại không qua được mắt của người đại đội trưởng quê Thái Bình, một thày giáo phải vào lính. Được ba tuần, một hôm người đại đội trưởng ấy cho tập hợp cả đơn vị. Trước đơn vị anh cảm ơn ông đã đến. Anh nói, không thể để ông ở lại đơn vị được, ngày mai có xe của tiểu đoàn đi NongPenh anh sẽ gửi ông về Việt nam, nhưng câu tiếp theo của anh mới làm ông thực sự chú ý: “Với những thành tích xuất sắc của đồng chí Dân lập được trong thời gian qua, đơn vị cho phép đồng chí đi theo xe tiễn bố mình về tới NongPenh”.

Rồi chuyện gì phải xảy ra, đã xảy ra. Về đến NongPenh ông cùng Dân bắt xe tiếp về Việt nam. Nhưng một tin buồn, sau hôm ông và Dân rời đơn vị một tuần, quân Pôn Pốt tấn công vào đơn vị, mấy chục người hy sinh, có cả người đại đội trưởng, thày giáo hiểu thấu lòng người ấy.

Ông mất cách đây gần chục năm, bệnh ung thư vòm họng. Thằng Dân theo ông đi khắp các bệnh viện trong và ngoài nước. Nghe ở Tây Tạng có người chữa được bệnh này. Nó bay vào hỏi Phạm Khắc, giám đốc đài truyền hình thành phố Hồ Chí Minh (người làm Mekong ký sự) đi đường nào đến cho tiện. Chưa kịp thì ông đã đi. Hôm đưa bố nó về với phật, nó không khóc được tiếng nào, mặt nó căng ra, mình thấy từ mắt nó bật ra không phải là  nước mắt mà là những giọt máu!

Tới trưa, mình đánh thức nó dậy, mở chai rượu, nó ngăn lại: tao không uống đâu, ăn cơm với vợ chồng mày xong tao phải đi Hàm Tân, có hai thằng (hài cốt) mới đưa được từ bên kia về tháng trước, tối tao về Sài gòn rồi ra luôn. Mình đưa cho nó chai rượu, thôi mày cầm đi mà uống. Nó chả nói gì, cho vào ba lô. Nhưng mình biết, chả có người sống nào được uống chai rượu ấy đâu, rồi nó lại đổ hết lên những nấm mộ... ./.

                                                          Vũng Tàu, tháng 5/2012
Read More..