Nguyễn Thị Thu Huệ
Xã hội những năm 2012 dẫn người
ta đi rất xa với bản chất cần có của con người, đấy là sự bình yên. Sự bất an
xâm chiếm tôi mỗi ngày và nặng dần lên đền mức tôi luôn hoang mang, truy vấn
tìm nguyên nhân tại sao đời sống lại thế này? Nhìn bề nổi, cuộc sống tiện nghi
hơn, nhu cầu sử dụng vật chất tăng bội phần, cảnh vật, con người có vẻ "nguyên
vẹn”, mỗi khi mình đi xa về. Những con phố, bà bán nước chè, anh bảo vệ chung
cư, hay hàng quán quen. Thế nhưng nhìn kỹ thì không phải vậy. Người càng ngày
càng đông, nụ cười ngày càng hiếm. Phận người vô cùng mỏng. Mọi sự đã thay đổi
từ trong máu, trong tinh thần của mỗi cá nhân, theo những cách ứng xử khác
nhau. Mọi người tự tăng dần sự tự bảo vệ, tăng dần những lo toan, và lạnh lùng
bởi họ phải mang vác ngày tháng với những khó khăn mỗi ngày một nặng.
Tôi càng ngày càng hay tự hỏi
mình, suy cho cùng, đời một con người từ lúc sinh ra, đến già rồi cuối cùng
cũng bệnh tật mà chết. Tại sao người Việt nam chúng ta phần lớn không yêu quý
ngày tháng sống trên cõi đời này của mình? Phần đông mọi người mất thời gian
vào rất nhiều chuyện vô ích. Không biết ở đâu trên thế giới này có kiểu đàn ông
nhậu nhẹt buổi trưa nhiều như ở Việt nam? Ăn trưa để chiều làm việc tiếp nhưng
phải có bia, rượu? Xong rồi ngủ trưa say sưa. Chiều ngất ngư ra vẻ làm việc để
đợi tới hẹn ra nhà háng nhậu tiếp. Ở đâu trên thế giới mà cán bộ đi làm ít
người đọc sách, xem phim như ở Việt nam? Thường mọi người làm nghề gì, quan tâm
đúng nghề ấy, ngoài ra, với những lĩnh vực khác là câu trả lời không có thời
gian. Nơi những phòng chờ ở sân bay, hay trong những chuyến bay, hiếm thấy
người Việt nam đọc sách. Hiếm thấy người Việt nam bình tĩnh đợi máy bay dừng
hẳn mới đứng lên lấy đồ, rồi thì chen lấn chui ra…Khắp nơi, khắp chốn, người Việt
hình như chưa quen với phương tiện sinh hoạt tiến bộ, để chỉnh đốn sự văn minh
vốn không được nhà trường hay gia đình quan tâm dạy dỗ từ nhỏ, để tới ngày,
không biết phải ứng xử với đời sống văn minh thế nào.
Những chuyện đâu đâu nếu chỉ
nghe, biết rồi cho qua, có lẽ không làm mình buồn thế, ngẫm ngợi trong cay đắng
đến thế. Một ngày người Việt nam chết vì tai nạn giao thông, tai nạn lao động,
đâm chém nhau và nhiều lý do khác chắc đến trăm người. Những tin lãng xẹt trên
báo như chìm tàu, xe đổ đèo mất phanh không hôm nào không có, đến nỗi việc
người chết thành bình thường. Mạng người Việt vừa mỏng, vừa rẻ. Nghĩ mà chạnh
lòng, xót cho cái xứ này, khi gần đây nhất , một vụ tai nạn trong đường hầm ở
Bỉ làm hơn hai chục người chết. Tin đó chấn động thế giới và các nguyên thủ quốc
gia đã đau xót gửi lời chia buốn đến nước Bỉ và gia đình những người thân.
Ở Việt nam, sao người chết càng
ngày càng nhiều và dễ dàng thế?
Tôi bây giờ nhìn cuộc sống này
khác xưa. Mọi chuyện đều như chảy ngược vào trong, buồn bã, hoang mang, lo lắng
là cảm giác thường trực. Và tiếc. Đứng ở trên cửa sổ phòng làm việc, nhìn người
đi nườm nượp, kẹt xe tối này thấy ai cũng được sở hữu một cuộc đời, có sự giỏi
giang sức khỏe như nhau, vậy mà số người làm được những điều giá trị, có ích
cho nhân loại ít quá. Gốc rễ từ đâu nhỉ? Từ sự giáo dục của gia đình và nhà
trường không khuyến khích mỗi cá nhân phát triển cái tôi, phát huy sáng tạo?
Học thì rập khuôn, làm theo mẫu và lấy điểm số cao làm chuẩn cho một học sinh
giỏi? Bố mẹ thì theo nhà trường, con điểm kém, hay có trò nghịch gì đấy, cô gọi
tới phê bình là về đánh mắng con…Cứ như thế một đời sống tinh thần mất cá tính
bao trùm lên từng thế hệ. Để rồi, nhãng đi vài chục năm, chúng ta có một đám
đông không bản sắc, không làm nên những giá trị hữu ích mang tính đột phá cá
nhân.
Tâm lý đám đông là bộ mặt hôm nay
của xã hội, nhưng phủ trùm lên nó là sự vô cảm, với mầm mống của những điều ác
đang lên ngôi và dần loang như một vệt dầu tràn mang tính hủy diệt./.