Nguyễn Hoàng Đức
Có rất nhiều cây bút đã viết về đề tài văn hóa phương Tây – văn hóa
phương Đông, như kiểu hai mạn của một con tầu, hay hai cánh của một con
chim, hoặc như chiếc bập bênh có hai đầu, tức là như một cấu trúc cơ học
vật lý –suy rộng hơn là địa lý, hai bên bằng nhau. Tiêu biểu nhất mới
đây là bài của GS TS Phạm Đức Dương được đăng trên ‘Thế giới và Việt
Nam’ với nhan đề “Mọi nền văn hóa đều đẹp”, bài có đoạn:
“Dựa trên định nghĩa văn hóa, chúng ta có thể kết
luận: Là Con – Người, dù phương Đông hay phương Tây đều có ứng xử 2 mặt
và tùy theo lựa chọn mà mỗi nền văn hóa có những mặt mạnh và mặt yếu
khác nhau, rất đa dạng, nhưng không có nền văn hóa nào được phép tự xem
là hoàn hảo, đứng trên, cao hơn nền văn hóa khác”.
Tôi nghĩ rằng GS Dương viết theo lối “hay chữ” kiểu học trò học chẹt
mà không dựa trên khoa học. Tại sao một vị giáo sư mà không đi đến kết
luận khoa học, mà lại dựa trên “định nghĩa văn hóa”? Lẽ ra ông nên biết
dựa trên hiện thực khách quan thì cái kết luận của ông còn mang giá trị
phổ quát, đằng này ông dựa trên định nghĩa văn hóa, thì trên thế giới có
khoảng một triệu định nghĩa về văn hóa, nhưng nếu là sự thật, thì cả
thế giới chỉ có một sự thật thôi.
Tôi viết bài này với mục đích bài trừ niềm kiêu hãnh giả mạo của
những tầm vóc hủ nho, muốn ấm ớ cào bằng rằng: phương Đông là ta ngang
ngửa với phương Tây. Cách nghĩ này làm cho con người yếu kém, cảm tính,
ít khoa học. lạc hậu của châu Á, đặc biệt là Việt Nam đang đứng đội sổ
của nhân loại ngủ quên trong giấc mơ hiện tại, không bao giờ muốn vươn
lên đuổi kịp nhân loại, mà ếch ngồi đáy giếng, vỗ ngực ta chẳng kém ai,
rồi thành chẳng ai bằng ta, tiếp đến là ta nhất thiên hạ.
-Trước hết đông người như Trung Quốc, thì Lãnh tụ Tôn Trung Sơn đã
từng nói: Trung Quốc chỉ có gia tộc mà không có quốc tộc. Xưa nay Trung
Quốc chưa có các cuộc đấu tranh vì tư tưởng, tôn giáo và tự do, chỉ có
các cuộc đánh nhau vì chỗ ngồi, đất đai và đàn bà.
Mới đây, các nhà lãnh đạo phương Tây nói thẳng: Trung Quốc không bao
giờ trở thành quốc gia lãnh đạo thế giới, bởi vì họ chưa bao giờ có
truyền thống sản sinh tư tưởng. Nói thế, thì khác gì bảo, Trung Quốc
đông người cũng chỉ là cơ bắp thôi.
-Ấn Độ đông thứ hai thế giới, nhưng chính lãnh tụ thiên tài của họ là
thánh Gandhi đã từng nói: “Chúng ta chống lại nước Anh, chứ không chống
lại thể chế Anh”. Sau khi giành được độc lập, Ấn Độ vẫn áp dụng chính
thể Quân chủ lập hiến của Anh. Gandhi còn nói: nhờ pháp luật của Anh
Quốc chặt chẽ, thượng tôn pháp luật mà chúng ta có thể tay không đấu
tranh bất bạo động để đòi công lý cho dân tộc.
-Không có một tác giả nào ở Âu Mỹ ao ước các giải thưởng ở châu Á.
Nhưng tất cả các tác giả ở châu Á đều khao khát các giải thưởng ở Âu Mỹ.
-Không một nhà quyền quí nào ở châu Á muốn gửi con đến học tại các quốc gia châu Á. Tại sao? Vì chúng lẩm cẩm lạc hậu.
-Chỉ một phần nghìn người du học Âu Mỹ trở về đã làm giám đốc tất cả các học viện ở Trung Quốc.
-Các nhà lãnh đạo đỏ ở Trung Quốc và Việt Nam chỉ gửi con sang Âu Mỹ
học, chứ đâu có thích học ở các trường đại học phương Đông? Tại sao? Vì
hủ nho, dốt nát. Lúc nào cũng ỡm ờ nói nước đôi.
-Sách giáo khoa trên toàn thế giới chủ yếu là kiến thức của Tây, chứ
có mấy chữ là kiến thức âm lịch của mấy anh Tầu, Việt Nam thì có không?
-Tại Việt Nam, những người xuất chúng nhất như Đặng Thái Sơn, Ngô Bảo Châu là tây học hay đông học?
-Từ Ấn Độ sang Trung Quốc và Việt Nam… những con người thành công từ
đầu thế kỷ 20 đến nay, có một tư duy Đông học, hay âm lịch học nào thành
công không? Hay là tàn lụi đi như mấy sọt rác đòi ngâm nga mấy vần thơ
vụn theo đuôi ăn sái cảm xúc? Hãy công tâm đếm đi từ chính trị đến nghệ
thuật rồi văn chương và điện ảnh!
-Nhà triết học Pháp Francois Jullien còn phân tích rất kỹ rằng: văn
hóa Trung Quốc đề cao “cái nhạt”, tức là nhạt hóa để không nổi trội, để
an toàn ở mọi nơi. Than ôi, cả một dân tộc chủ trương sống nhạt sợ có
mùi thơm lại thành mồi cho kẻ khác ăn thịt, thì còn gì để bàn nữa, mà cứ
suốt ngày đòi khoe mẽ “văn hóa phương Đông”!
-Văn hóa Tầu đâu có tạo ra người biết trọng chữ tín và danh dự, chủ
yếu là cậy đông lấy thịt đè người, sẵn sàng chui háng như Hàn Tín để cầu
an. Việt Nam hiện nay đang nổi lên là nước giam cầm đồng tộc dưới hầm
để may vá, giam trong nhà có đèn điện để trồng anh túc, nói dối tràn
lan, ăn cắp theo con số chính thức cũng như môi trường có các yết thị ở
các nước xung quanh là không nước nào có thể cạnh tranh giải quán quân.
Còn chiếc nón truyền thống hiện đang thành nón đội sổ đội lên đầu người
mang quốc tịch Việt Nam từ quan đến dân.
-Cả thế giới người ta đã áp dụng thẻ dân sự, còn mấy anh lạc hậu sau
rốt của lịch sử vẫn đang áp dụng chế độ hộ khẩu, vậy mà lúc nào cũng sẵn
sàng mở miệng hát khúc quân hành “văn hóa phương Đông cao chẳng kém gì
phương Tây”. Chẳng bẽ bàng lắm sao?!
Nêu thế thôi, chứ thực ra nhìn vào bất kể cái gì cũng thấy kiểu à uôm
lạc hậu của người phương Đông. Mấy người ngồi lê chợ búa vẫn nói “của
Tây có bao giờ sai”. Họ vừa nói vừa nhấc cái chai, cái hộp có số má chỉ
dẫn đàng hoàng lên. Đến tiền âm phủ họ cũng in tiền đô la để cho ông bà
dưới thế được yên tâm… Bao giờ thì văn hóa phương Đông tạo cho người ta
niềm tin như vậy? Nhưng than ôi, thứ ếch ngồi đáy giếng lúc nào cũng nói
hai – ba giọng, thì làm sao có được cái gì rõ ràng minh bạch. Cuối cùng
tôi muốn nhắn nhủ với các giáo sư, tiến sĩ âm lịch rằng: dù các vị có
đông đến bao nhiêu, nhưng với cái cách kiễng chân đòi trá hàng, muốn
ngang ngửa với văn hóa Tây Âu, các vị chưa bao giờ chạm ngón chân vào
con đường tiến bộ được đâu. Muốn tiến bộ ư, làm gì có con đường nào khác
là lý trí, công lý, minh bạch, đàng hoàng, thước đo phổ quát. Khi nào
chúng ta còn lẩn trốn điều đó thì chúng ta chỉ là trẻ con tập trận giả
sau góc bếp.