Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

4 thg 4, 2016

NGƯ VƯƠNG

Vẩn vơ, nghĩ tới lũ nhỏ, nhớ tới câu chuyện của người xưa. 

Có một người được gọi là ngư vương, tức là vua đánh cá. Ông có ba người con trai, cả ba từ nhỏ đều theo ông ra biển đánh cá, nhưng kỹ năng đánh cá chỉ ở mức bình thường, chứ đừng nói là sánh được với cha. Vì vậy ngư vương rất buồn bực. 

Có một triết gia đến hỏi ngư vương:"Ba người con của ông theo ông đánh cá bắt đầu từ khi nào?". 

Ngư vương đáp:"Từ nhỏ chúng đã lớn lên trên thuyền, chưa bao giờ chúng rời khỏi thuyền đánh cá". 

Triết gia hỏi:"Bọn trẻ học kỹ năng đánh cá của ông phải không?"

Ngư vương đáp:"Từ lúc còn nhỏ tôi đã tận tay chỉ cho chúng, không bỏ qua điều gì. Tôi dạy tận tâm cho từng đứa, không dấu bí quyết nào". 

Triết gia hỏi:"Bọn trẻ thường tự đánh cá ở đâu?". 

Ngư vương đáp:"Đương nhiên là trên thuyền tôi để tôi kiểm tra chúng, chúng sẽ không thể có sai sót. Tôi luôn cho chúng biết , dấu hiệu nào là có cá lớn, thả cất lưới thế nào để có thu hoạch tốt nhất".

 Hỏi xong ba câu hỏi, triết gia nói với ngư vương:"Bi kịch của ba đứa con ông là mọi thứ của chúng đều được ông sắp đặt sẵn. Chúng nhận được kinh nghiệm của ông, nhưng chúng thiếu tự rèn luyện cách đánh bắt cá. Chúng chưa rời xa ông để tự thực hành thì chúng đâu biết những trắc trở, khó khăn. Nên hầu hết chúng không nhận được bất cứ bài học nào. Kinh nghiệm của cả đời ông tổng kết được, đối với chúng chỉ là giáo điều tầm  thường". 

Nghĩ  lại mà thấy giật mình. Đôi khi chỉ thấy đơn giản là lo cho con cái thôi. Rồi làm thay cho chúng, rồi lại tự bao biện. Mình từng thấy khuôn mặt mãn nguyện của một cặp vợ chồng khi nhận được lời khen:"Con gái anh chị đúng là một tiểu thư!". Cô gái được khen là tiểu thư ấy như một bình hoa di động, hai mươi mấy tuổi rồi mà chả biết làm gì, cả việc rửa chén sau khi ăn cô cũng dành cho ba mẹ mình. Nhiều lần mình cũng chứng kiến sự hả hê "đầy kiêu hãnh" của các đấng sinh thành khi "lo lót" kiếm được cho con mình một"chân" nào đó.  Có lẽ sự khiếm khuyết về nhân cách, còi cọc về tâm hồn cũng từ đây mà ra.

 Chả đao to búa lớn gì, chỉ nghĩ đơn giản, đời sống mỗi người chỉ có một lần. Khó khăn, gian khổ và cả niềm đau, nỗi buồn cũng cần được nếm trải. Chả có gì chán hơn một cô "tiểu thư", một chú "công tử" chỉ biết toe toét, như ngây như dại. 

Dù rằng chẳng dễ dàng, nhưng hãy để con cái chúng ta bước đi trên con đường đời bằng chính đôi chân của mình.

Vẩn vơ một chút, hình dung những bước chân của lũ nhỏ nhà mình đang in trên đường đời!

Read More..