Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

27 thg 5, 2016

Sự hèn.


Thế giới mạng những ngày qua “sục sôi” với bài viết của một cô gái dám “lăng mạ” cả một dân tộc. Bài viết với tựa đề “người việt nam hèn hạ”, chữ việt nam không được viết hoa.

Mình cũng đọc bài này, nghe cả băng cô gái họ Phan trả lời trên You tube,  đọc một số comment của bạn đọc. Thật thà mà nói, bài viết chả có gì mới, chả có gì gọi là phát hiện, đều là những cái “xưa như trái đất”, những cái “biết rồi nói mãi”. Thế mà  sao người Việt mình lại  “sục sôi” vậy? Sao lại phải chờ một bài viết đăng cầu ơ trên mạng mới dám nhảy vào bình “thế nọ thế kia”, trong khi cái hèn ấy  diễn ra “thường ngày ở huyện”. Chưa nói tới nội dung bài viết chỉ cần thấy cái “sục sôi” ấy cũng đủ thấy khí chất của người Việt cao dài đến mức nào.

Trở lại bài viết của cô Phan, thực ra cái  hèn được nêu trong bài viết của cô thì ở đâu cũng có cả, dân tộc nào cũng có cả, không phải chỉ người Việt mới  thế đâu. Đấy cũng là thuộc  tính của con người, khi chưa thoát khỏi cái “ngã” của mình. Ngay thằng tôi đây nói phét vậy thôi, nhiều lúc nhìn lại thấy mình hèn chết đi được. Nhưng cái hèn mang tính “phổ quát”, cả một cộng đồng hèn, một dân tộc hèn thì phải xem lại.

Thử tìm nguyên nhân, tại sao cả một dân tộc Việt, người Việt, đánh nhau giỏi đến thế, mở mang bờ cõi giỏi đến thế mà lại là hèn? Cái hèn này mới có hay hèn từ đời đời kiếp kiếp rồi?.

Lí luận một chút, cái hèn suy cho cùng thuộc phạm trù đạo đức. Và với tư cách là một bộ phận của tri thức triết học, đạo đức chính là những quy tắc chuẩn mực nhằm đánh giá cách ứng xử của con người với nhau trong quan hệ xã hội và quan hệ với tự nhiên. Khi xã hội phát triển lành mạnh thì ai đó chỉ vì tí danh, tí lợi mà hạ mình làm những điều xấu xa, mọi người khinh bỉ gọi là thằng hèn, con hèn. Đại họa với một dân tộc nào đó khi cái hèn không còn là cá biệt, khi cái hèn được lên ngôi và được đánh đồng với với sự nhún nhường, khôn ngoan! 

Vì sao lại có sự đánh tráo khái niệm đó? Câu trả lời: vì cộng đồng ấy. dân tộc ấy thiếu triết học, thiếu tôn giáo!


Ai cũng biết, triết học là máy cái, khoa học của mọi khoa học, một dân tộc muốn có “lối đi”, muốn có các quan hệ   bền vững, tử tế thì điều tiên quyết dân tộc ấy phải có triết học. Thiếu triết học thì cũng như cây không có gốc, nhà không có móng thôi. Cây không có gốc chả mấy bị khô héo, nhà không có móng chỉ là nhà tạm. 

Còn tôn giáo với hình thái ý thức xã hội độc lập, chứa đựng những giá trị chuẩn mực về đạo đức mang tính nhân loại, như trung thực, nhân ái, tránh xa cái ác ... Nó là tấm gương để mọi người soi rọi vào mình, biết sợ trước những việc làm xấu. Một dân tộc, một xã hội thiếu tôn giáo lại hấp thu chủ thuyết lấy tranh đấu làm niềm vui thì chả mấy chốc con người trong xã hội ấy, dân tộc ấy chỉ còn lại phần CON.

Lâu nay tụi mình cứ  tự ru ngủ huyễn hoặc lẫn nhau, rằng chúng mình có trên bốn nghìn năm lịch sử. Đất nước của văn hiến, sản sinh ra vô số những hiền tài. Kinh! Nhưng thực tế thì sao? Chữ viết mình cũng phải đi mượn, đi vay, cũng phải người ngoài nghĩ cho. Thế thì vẻ vang vinh quang cái nỗi gì!? Chữ viết còn thế thì lấy đâu ra triết học. Do vậy mình  chỉ sản sinh ra những loại “hiền tài” láu lỉnh, láu cá, ăn may như  Trạng Quỳnh, Trạng Lợn mà thôi. Nhiều trạng mà dân mình coi như thần đồng, thì cũng chỉ có mấy cái mẹo vặt và vài câu đối đáp lăng nhăng. Thế mà cứ vống lên, mưu mẹo lắm, thông minh trí tuệ lắm! Con người ta khi ở cái thế nhược tiểu, tự ti thì hay khoe nhăng khoe cuội, cũng là tâm thế của kẻ hèn.

Mấy năm trước mình có sang Campuchia thăm Angkor Thom, Angkor Wat, một công trình xứng tầm là kỳ quan của thế giới. Một quan chức đi cùng mình nói, tiếc nhỉ, nếu Hoàng thành Thăng Long của mình mà còn chả thua kém gì!? Đấy, cứ cái kiểu con cá mất là con cá to. Nhưng cứ xem cái móng thì ra cái nhà, cái móng là vài viên gạch vụn, thế mà lại nghĩ xây tầm cỡ như Angkor Thom, Angkor Wat  thì đúng là cách xem xét, cách suy  nghĩ  có vấn đề thật. Bây giờ nhiều người phê phán phản đối lấy chùa một cột làm biểu tượng của dân tộc là không xứng tầm. Mình thì thấy lấy chùa một cột làm biểu tượng là đúng. Tâm thế, suy nghĩ của mình cho đến lúc này chỉ nên trong  phạm vi manh chiếu nhỏ nhỏ xinh xinh ấy là vừa. Mai đây có ngôi sao sáng nào xuất hiện, dẫn dắt đám thảo dân vươn tới văn hóa, văn minh thì tính sau. Thử nhìn xem mấy anh trọc phú có tí tiền, mấy anh quan chức kiến thức lỗ mỗ, muốn nổi danh, xây cái gì cũng đòi to nhất thế giới, cao nhất thế giới, xây xong nhòm lại chả giống con giáp nào.  Cái   tâm lý của kẻ  tự ti, của kẻ hèn chả phải giàu lên có tí tiền, tí quyền là xóa được.

Nhăng cuội tí vậy, muộn rồi, giờ thì  vào nghe tiếp băng của thiền sư Ajahn Chah đây. Nghe rồi ngẫm để thấy mọi thứ trong đời sống đúng là vô thường, để bớt đi cái ngã tham, sân, si, bớt đi cái sự hèn./.




Read More..