Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

20 thg 9, 2016

Những tấm hình.

Lúc trà dư tửu hậu mọi người thường đem tính xấu của người Việt mình ra mà bông phèng, nào là tính sĩ diện hão, khoe khoang, đố kỵ... Thôi cũng là tốt, biết để mà tránh, mà sửa. Nhưng thấy lạ là  người nói, người nghe cứ như là nói về ai đó chứ không phải mình, chắc ai cũng nghĩ mình ở cái trình, cái đẳng cao, đâu có vớ vẩn như đám thường dân đất Việt kia. Một chị lên tiếng: Đấy cái con K đi sang Mỹ du lịch có mấy ngày, chụp một đống hình tung lên mạng khoe nhăng khoe nhít, cứ tưởng ...! Người nói giọng hồ hởi như phát hiện ra châu lục mới, lại như ngầm khoe ta là người chín chắn lắm, tâm hồn sâu thẳm lắm, chứ không hời hợt nhăng cuội khoe mẽ như cái con K kia đâu.

Mình hay chụp ảnh, hay đưa lên Fb, nghe vậy có tật giật mình. Thôi cũng phân trần tí tẹo, số là sao tử vi của mình nằm ở ngay cung di, cái cung luôn phải di chuyển ấy. Vì thế ở nhà vài ba tháng mà không có chuyến đi đâu xa là đầu óc cứ mụ mị đi, chân tay buồn bực lắm. Bạn bè thấy thế họ cũng thương tình hay rủ đi. Lúc thì trong nước, lúc lại tít mãi bên trời Mỹ, trời Phi, thăm quan cũng có, công việc cũng có. Nhưng những chuyến đi ấy thời gian để bình tĩnh khoan thai ít lắm, hầu hết là cứ vội vội vàng vàng. Đi hàng trăm cây số đến một  danh thắng nào đó, hướng dẫn viên (nếu đi theo đoàn) hay bạn (nếu đi riêng) hô, xuống nhé, thời gian tính bằng phút thôi. Thôi thì ngó nghiêng một chút rồi chụp ít tấm hình, ghi dấu mình đã đến đây ngày đấy, tháng đấy, về khoe với bạn, với vợ con. Chỉ khi về nhà rảnh rỗi xem lại những tấm hình đó, ngồi nhâm nhi mường tượng lại chuyến đi, cảm xúc chợt ùa đến, cái mà lúc ta đi thăm chưa đủ thời gian để cảm nhận, thấy thật thú vị.  Không tin mọi người cứ thử đi! Nhiều lúc nghĩ nếu không có những tấm hình chụp vội đó, khoe một chút đó, thì vài năm sau ta còn nhớ được gì về những chuyến đi.

Đi tham quan du lịch cũng phải học, phải có kỹ năng. Người Việt mình nhiều năm bị bế quan toả cảng, lo mưu sinh, lo miếng cơm manh áo, đâu có thời gian trải nghiệm để hình thành nên kỹ năng, văn hoá khi đi tham quan du lịch. Nói đi tham quan du lịch điểm A, điểm B là chỉ đến đúng điểm đó thôi, những cảnh vật trên đường, những giao tiếp ...chả cần quan tâm. Đúng điểm đó xuống, ngó nghiêng, chụp hình, xong rồi lên xe ngủ ... lấy sức! Cô bạn mình theo tour đi du lịch nước Úc cả tuần, lúc về mình hỏi: Vui không, thấy nước Úc thế nào? Bạn cười lẽn bẽn, biết nước Úc tròn méo ra sao đâu, lên xe thì ngủ, xuống thì say xe, may mà còn chụp được vài tấm hình để đem về ngó lại.

Ông cậu mình ở Hà nội, tuổi đã vào hàng xưa nay hiếm, cậu cháu quý nhau ông mới gửi cho mình tấm hình chụp từ hồi ông còn học cấp II vào năm 1957 ở thị xã Hải Dương, cái lúc mà mình vẫn còn là hạt bụi. Một góc tấm hình bị bong mờ, hình ảnh một chàng trai cặp mắt đen thông minh, khuôn mặt sáng, đang tập làm người lớn. Với mình có lẽ cũng chỉ là thế. Nhưng với ông tấm hình ấy chắc hẳn gắn với nhiều kỷ niệm. Kỷ niệm của thời học sinh ở một thị xã nhỏ yên bình. Kỷ niệm của những năm tháng chiến tranh, những  tháng ngày phiêu dạt khi tấm hình ấy đã theo ông rong ruổi khắp các nẻo đường. Biết đâu còn cả những kỷ niệm gắn với những mối tình một thời trai trẻ. Nó không còn giới hạn ở một tấm hình nữa mà là một cuốn phim.

Con gái mình học xong ra đi làm, tháng lương đầu tiên nó âm thầm mua gửi tặng ba cái máy ảnh Canon xịn, thành thử bây giờ mỗi khi đi thăm quan du lịch ở đâu mình lại khoác theo, y như là phóng viên! Chủ yếu là chụp cho mọi người thôi, ghi lại những khoảnh khắc. 

Nhưng mà đời người ta thường là nhạt lắm, có mấy khoảnh khắc đâu./.





Read More..

13 thg 9, 2016

TÔI TẬP DỊCH CÂN KINH

Dạo này hay nhức đầu, mình mẩy cứ ê ẩm. Đến thằng bạn là bác sĩ, nói tao vậy mày xem là bệnh gì? Một tay nó bắt mạch, một tay nó bấm điện thoại nhắn tin nhoay nhoáy. Nhắn tin xong nó quay sang mình:"Ăn uống điều độ, tập thể thao hàng ngày là đỡ thôi". Mình hơi phũ:"Phán thế thì tao cũng phán được, cần mẹ gì phải học hành làm bác sĩ". Nó cười khơ khớ, thì mày cứ thử phán đi xem có ai  nghe không? Thiên hạ phải trả tiền mới được nghe tao phán đấy!

Về nhà nghĩ, thấy nó nói cũng đúng, suốt ngày hết họp hành rồi lại dán mắt vào cái màn hình, ăn uống thất thường, thể dục thể thao không, thì nhức đầu, ê ẩm mình mẩy là đương nhiên thôi.

Vậy là lên kế hoạch tập thể thao.

Tập gì bây giờ? Tập tạ, món này quá sức không phù hợp. Yoga? Món này phải có thày giỏi, không tẩu hoả nhập ma thì chết cha. Bóng đá, bóng chuyền phải có hội hè, bọn trẻ thì nó không cho mình vào, chả lẽ đi rủ mấy lão già hưu trí ra đá bóng, các lão ấy lại mắng cho, có khi nghĩ mình xỏ xiên. Đi bộ thì tương đối hợp đấy, nhưng dạo này buổi chiều hay có mưa, không lẽ mặc áo mưa đi từ đây ra biển, thiên hạ nghĩ lão này dở hơi đã đành, đến vợ con nó cũng nghĩ, chồng mình, ba mình, tưởng vậy thôi mà có vấn đề thật!

Lên mạng xem đi xem lại, chỉ có món Dịch Cân Kinh là phù hợp, tập chỗ nào, khi nào cũng được. Món này nghe tên thì hàn lâm thế thôi, nhưng nói theo dân dã là Vẩy tay. Hai tay vung lên rồi hạ xuống, thẳng lưng, thở đúng cách...cũng không có gì khó lắm.

Nói vậy, kế hoạch vậy, nhưng vào thực hiện cũng chả dễ dàng. Được một hai ngày đầu còn hăng hái, đúng giờ giấc tập, đúng thời gian thực hiện. Sang ngày thứ ba khí thế nguội dần, đến giờ tập như có thằng trong đầu rủ rê, ngăn lại:"Tí nữa đi, xong ván cờ trên mạng này rồi tập". Tí nữa, xong ván cờ cũng là lúc vợ kêu ăn cơm tối. Rồi những ngày tiếp theo, cứ đến giờ chuẩn bị tập "thằng cu" ấy lại xuất hiện. Giọng nó lúc thì ngọt ngào, mơn trớn:"Phim này đang hay thế sao anh lại bỏ dở?" "Ham đọc như anh sao không cập nhật ngay tin này?", lúc lại dở giọng dọa nạt:"Sáng mai họp, anh không chuẩn bị đủ tài liệu là phiền đấy!". Thế mới biết, vì sao cả thế giới thán phục, vinh danh những vận động viên hàng đầu. Họ có năng khiếu, đã đành thế, nhưng để biến năng khiếu ấy thành tài năng thì ngoài  những nhọc nhằn cần phải có ý chí thép và một mục đích rõ ràng. Mình có đứa em họ là diễn viên xiếc, gần như cả đời chỉ có mỗi tiết mục đu quay và lắc vòng. Có bữa mình hỏi nó:"Có mấy động tác ấy mà mày cứ tập hết tháng này qua năm khác không chán à?". Nó nói:"Nhiều lúc chán lắm chứ anh. Nhưng lại nghĩ, miếng cơm manh áo cho mình cho con cũng từ đây. Thế là lại lao vào tập". 

Có lẽ mình cũng phải tìm ra phương cách  hữu hiệu nhất để khống chế cái "thằng cu" chuyên mơn trớn, dụ dỗ để ngăn cản mình đến với Dịch Cân Kinh này, quyết không thể  nô lệ cho "thằng cu" này được. Chắc mỗi khi đến giờ tập mình sẽ hát vang:"Vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian!" cho "thằng cu" này sợ té đái! 

AQ một chút nhưng hữu hiệu đấy!

Read More..