Đố
kỵ!
Sáng
đầu tuần ngồi uống cafe với anh bạn. Nhìn cái mặt anh mình thấy có chuyện rồi.
Hỏi: có chuyện với gấu mẹ à? Anh nói: không.
Kệ,
chả thèm hỏi nữa. Lát sau anh mới kể, hai ngày nghỉ vừa rồi về đơn vị cũ dự đám cưới
con người bạn. Bạn bè gặp nhau đông đủ, thấy ai cũng khấm khá, con cái trưởng
thành. Thật vui. Ngày ở đơn vị còn trai lơ cả, ra quân rồi có anh thì làm đến
giám đốc doanh nghiệp lớn, có anh quay
ra viết văn thơ, có anh ở nhà chăn nuôi heo. Thôi mỗi người mỗi việc, cứ sống tử tế
thì đều là tốt cả. Nhưng sự đời lại chả thế ông ạ - Quay qua mình anh nói. Ngồi
ăn cưới đang vui, mình thấy thằng bạn giám đốc doanh nghiệp đứng dậy bỏ về, nói
nhà có khách, nó đến bắt tay mình nói, khi nào rảnh ông đến nhà tôi chơi. Ông bạn
giám đốc vừa đi khỏi bàn là màn “đấu tố”. Bắt đầu từ ông bạn ngồi cạnh:”Bố láo!
Nó lại xưng mày tao với tôi”, vì ông này cho rằng, ông bạn giám đốc kia chui ra sau ông tới … những
mấy tháng. Có ông lại hùa vào:” Thằng này ăn may thôi, tài giỏi mẹ gì”, “Bám
váy vợ ấy mà!”. Đủ câu cay nghiệt. Nghe vậy, thấy vậy, thế là hết vui ông ạ. Từ
đấy tới lúc về chả biết nói chuyện gì. Tuy không gặp nhau nhiều nhưng tôi biết
thằng bạn giám đốc kia rất chịu khó học hành, sống đoàng hoàng, tử tế. Có lẽ
lỗi của nó là: ”Sao lại dám vượt lên chúng tao!”.
Anh bạn cười chua chát.
Mình
lại nhớ tới hai nhân vật AQ và Vương râu xồm bắt rận cắn trong AQ chính truyện của Lỗ Tấn.
Tức nó, ghen với nó vì nó bắt được nhiều rận và cắn rận kêu to hơn mình...
Buồn
làm gì, uống café đi ông, Lỗ Tấn mãi mãi vẫn trường tồn!