Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

20 thg 7, 2011

HẮN VÀ BIỂN

       Đinh Bá Tuấn


Hắn đến với biển từ khi còn rất trẻ, hầu hết những mối tình lãng mạn thời trai trẻ của hắn đều ít nhiều gắn liền với biển. Suốt bao năm sống cùng biển, nhưng những lúc gió lặng biển êm, biển chẳng để lại dấu ấn gì đặc biệt  trong cái đầu ít mơ mộng của hắn. Nói không quá khi ấy hắn thấy biển cũng tựa ao làng. Ấn tượng về biển thực sự để lại trong hắn là những khi biển động, khi những con sóng trùm lên như muốn nuốt chửng mọi vạn vật vào lòng. Khi gió rít lên tiếng thét giận dữ của những oan hồn. Khi mây đen vần vũ, cả bầu trời xám xịt như muốn sập xuống, những con tàu chao đảo tìm nơi ẩn nấp ... với hắn lúc ấy biển mới thật sự là biển - mạnh mẽ và huyền bí.

Bạn hắn nói: mày có cá tính mạnh, có "dấu hiệu" của cả thiên tài lẫn qủy sứ! Hắn cười - Chắc là qủy sứ! Nhưng hắn biết hắn. một gã đàn ông như hắn không thể trở thành thiên tài và cũng chẳng có thể là qủy sứ. Một gã đàn ông luôn trăn trở, nhưng lại không rõ mình trăn trở cái gì. Chí khí thì nửa vời, nửa dơi, nửa chuột. Một gã đàn ông nói như hiền triết, làm như con trẻ, sống nhòa nhòa trong dòng đời, trong thời cuộc. Gã đàn ông ấy tuy cũng đã nếm mùi khổ ải thăng trầm của kiếp người, nhưng khổ ải cũng ở mức của người mới đi biển bị say sóng, còn thăng trầm cũng chỉ là sự lên xuống của những con sóng nhỏ, nó chưa được trải qua những cơn bão lớn, qua những lò lửa thực sự của số phận. Có lẽ vì vậy mãi đến bây giờ khi đã ở  bên kia dốc cuộc đời, hắn vẫn chưa làm nên cơm cháo gì.     

Hắn có nhiều niềm đam mê, nhưng đam mê nhất, lâu bền nhất là những nhân vật mà hắn tưởng tượng. Đam mê nữa của hắn là ngắm biển những khi biển động, lúc ấy người hắn thần ra, gặp hắn lúc ấy người ta nghĩ: thần kinh hắn chắc có vấn đề! Nhưng thường vào những lúc ấy ở khía cạnh nào đó, hắn mới thật sự là hắn, hắn thấy mình được tự do, cái đấu ít mơ mộng của hắn bỗng sáng ra, hắn tưởng tượng ra đủ thứ từ anh hùng đến mỹ nhân. Ngoài niềm đam mê cố hữu ấy, còn lại những tồn tại hữu hình hay vô hình khác, thường thì hắn chỉ có đam mê nhất thời, theo kiểu cả thèm chóng chán.

Hắn coi trọng cái tình hơn bạc tiền. Với bạn bè hắn sống chân tình như chân tình với biển, bạn bè đối với hắn cũng thường là như vậy. Hắn không thích loại người sống nhờ nhờ, mũ ni che tai, chẳng ra đực, chẳng ra cái. Hắn ghét loại người  gió chiều nào, che chiều đó. Hắn khinh loại người vốn sống đã còm cõi, chữ nghĩa đựng chưa đầy lá mít, gặp thời một chút cứ tưởng bở, rồi ngạo mạn, lọc lừa. Hắn kính và yêu nhiều đức tính của những con người cụ thể. Nhưng mà thôi, hãy để điều đó hắn giữ cho riêng mình. Nhiều khi trước biển, nhìn những lớp sóng xô về mọi hướng, hắn lại nghĩ đến thân phận con người: chao đảo, trôi dạt, hắn thấy mình cần phải cảm thông hơn, rộng lượng hơn với mọi người. Hắn thấy yêu biển đến vô cùng.

Hắn thường tự bạch trước biển, nhất là mỗi khi biển động, cứ như thể biển là đấng tối cao. Không phải vì hắn đã mất niềm tin vào con người mà chỉ đơn giản rằng hắn thích thế. Và vì hắn thích thế nên mới có những dòng chữ này trước biển./.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét