Đinh Bá Tuấn Truyện vui
Là sếp một cơ quan có cỡ, lại đang ở thời thịnh, nên khi tết đến nhà sếp tôi cứ nghìn nghịt người thăm biếu. Âu cũng là sự thường. Nhưng ở đời trời cho cái nọ, trời giằng cái kia. Sếp thì đường đường vậy, còn bà vợ và cậu quý tử của sếp lại là những con bạc, con nghiện khét tiếng, nên người mang quà cáp, phong bao đến thường có ý ngại, không khéo lại “Áo gấm đi đêm”. Chẳng rõ bằng cách nào họ thường biết chính xác sếp có nhà để mà xuất hiện. Người mang quà cáp, phong bao đến, hầu hết là ý tứ, nói vài câu với sếp cho đủ tập rồi biến ngay. Nhưng cũng có tay mơ “hạn chế về nhận thức”, muốn nhân dịp này ngồi giãi bày, tâm sự nhỏ to cùng sếp, muốn tỏ rõ cái “lòng thành” của mình… Khổ cho sếp, ngày tết đủ thứ việc, mệt nhoài, muốn nghỉ một chút cũng không xong, cứ phải tiếp, cứ phải nhận…Nhưng đúng trời phú cho sếp tôi tài ứng xử, điều hành.
A, chủ thầu xây dựng vừa đưa phong bao vừa cười lả giả, nửa đứng, nửa ngồi, ý là ngồi lại. Nhìn thẳng người đối diện sếp tiến đến với cái bắt tay rất chặt, lắc lắc thật chân tình:“Cám ơn nhé – Ra giêng mình gặp lại”. Nụ cười tiễn khách thật tươi.
B, nữ chủ doanh nghiệp, muốn dịp này giãi bày với sếp. Như đi guốc trong đầu người đối diện, sếp liền nói:“Tôi cũng đang muốn gặp chị, tính sao hỗ trợ cho doanh nghiệp mình phát triển hơn”. Khách chưa kịp “mở cờ” trong bụng, như vô tình sếp liếc nhìn đồng hồ: “Chết!Xin lỗi chị - Tôi có hẹn với anh Ba phó Chủ tịch - Ra giêng ta bàn tiếp nhé”. Nụ cười tiễn khách thật chân thành.
Kim ngắn đồng hồ đã chỉ vào số 12, thế mà H tổng giám đốc công ty X vẫn tới. Đêm khuya, có lẽ là thời gian thích hợp để tâm sự, để đề đạt... Đấy là H nghĩ vậy. Vẫn nụ cười rất tươi, sếp vừa rót nước vừa móc điện thoại (chắc là để ở chế độ đặc biệt, không thấy chuông, cũng chẳng thấy rung), vẻ mặt đầy quan trọng:"Vâng tôi đây! Tôi đến ngay". Quay sang phía khách giọng lắng đọng:"Thông cảm cho mình nhé, anh Sáu chủ tịch mời họp-Ra giêng mình gặp lại". Mặc dù ngờ ngợ vào giờ này chắc chỉ có Chủ tịch dưới âm ty mời họp nhưng tổng giám đốc H cũng phải vui vẻ đứng dậy tạm biệt sếp, để mà hy vọng...
Cứ thế, tuần tự, tuần tự từng người một, không có cảnh ùn tắc. Ai cũng được gặp sếp, ai cũng được đúng sếp nhận quà, được phô cái bản mặt của mình ra trước sếp. Ai cũng nhận được nụ cười rất tươi, rất chân thành và hơn hết ai cũng có được cái hẹn đầy hy vọng : Ra giêng gặp lại!
Vũng Tàu, tết 2003