Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

25 thg 11, 2011

RA GIÊNG GẶP LẠI!

          Đinh Bá Tuấn                                                   Truyện vui

Là sếp một cơ quan có cỡ, lại đang ở thời thịnh, nên khi tết đến nhà sếp tôi cứ nghìn nghịt người thăm biếu. Âu cũng là sự thường. Nhưng ở đời trời cho cái nọ, trời giằng cái kia. Sếp thì đường đường vậy, còn bà vợ và cậu quý tử của sếp lại là những con bạc, con nghiện khét tiếng, nên người mang quà cáp, phong bao đến thường có ý ngại, không khéo lại “Áo gấm đi đêm”. Chẳng rõ bằng cách nào họ thường biết chính xác sếp có nhà để mà xuất hiện. Người mang quà cáp, phong bao đến, hầu hết là ý tứ, nói vài câu với sếp cho đủ tập rồi biến ngay. Nhưng cũng có tay mơ “hạn chế về nhận thức”, muốn nhân dịp này ngồi giãi bày, tâm sự nhỏ to cùng sếp, muốn tỏ rõ cái “lòng thành” của mình… Khổ cho sếp, ngày tết đủ thứ việc, mệt nhoài, muốn nghỉ một chút cũng không xong, cứ phải tiếp, cứ phải nhận…Nhưng đúng trời phú cho sếp tôi tài ứng xử, điều hành.


A, chủ thầu xây dựng vừa đưa phong bao vừa cười lả giả, nửa đứng, nửa ngồi, ý là ngồi lại. Nhìn thẳng người đối diện sếp tiến đến với cái bắt tay rất chặt, lắc lắc thật chân tình:“Cám ơn nhé – Ra giêng mình gặp lại”. Nụ cười tiễn khách thật tươi.


B, nữ chủ doanh nghiệp, muốn dịp này giãi bày với sếp. Như đi guốc trong đầu người đối diện, sếp liền nói:“Tôi cũng đang muốn gặp chị, tính sao hỗ trợ cho doanh nghiệp mình phát triển hơn”. Khách chưa kịp “mở cờ” trong bụng, như vô tình sếp liếc nhìn đồng hồ: “Chết!Xin lỗi chị - Tôi có hẹn với anh Ba phó Chủ tịch - Ra giêng ta bàn tiếp nhé”. Nụ cười tiễn khách thật chân thành.


Kim ngắn đồng hồ đã chỉ vào số 12, thế mà H tổng giám đốc công ty X vẫn tới. Đêm khuya, có lẽ là thời gian thích hợp để tâm sự, để đề đạt... Đấy là H nghĩ vậy. Vẫn nụ cười rất tươi, sếp vừa rót nước vừa móc điện thoại (chắc là để ở chế độ đặc biệt, không thấy chuông, cũng chẳng thấy rung), vẻ mặt đầy quan trọng:"Vâng tôi đây! Tôi đến ngay". Quay sang phía khách giọng lắng đọng:"Thông cảm cho mình nhé, anh Sáu chủ tịch mời họp-Ra giêng mình gặp lại". Mặc dù ngờ ngợ vào giờ này chắc chỉ có Chủ tịch dưới âm ty mời họp nhưng tổng giám đốc H cũng phải vui vẻ đứng dậy tạm biệt sếp, để mà hy vọng...


Cứ thế, tuần tự, tuần tự từng người một, không có cảnh ùn tắc. Ai cũng được gặp sếp, ai cũng được đúng sếp nhận quà, được phô cái bản mặt của mình ra trước sếp. Ai cũng nhận được nụ cười rất tươi, rất chân thành và hơn hết ai cũng có được cái hẹn đầy hy vọng : Ra giêng gặp lại!

                                                                                  Vũng Tàu, tết 2003
        
Read More..

11 thg 11, 2011

MƯỜI CHUYỆN TIẾU LÂM HAY NHẤT THỜI LIÊN XÔ (Do bao The Times bình chọn)

  Phạm Nguyên Trường dịch

Giải nhất: Ba công nhân vừa bước vào nhà tù, hỏi nhau vì sao bị tù. Người thứ nhất: “Ngày nào tôi cũng đi muộn 10 phút, họ bảo tôi phạm tội phá hoại”. Người thứ hai: “Ngày nào tôi cũng tới sớm 10 phút, họ bảo tôi là gián điệp”. Người thứ ba: “Ngày nào tôi cũng đến đúng giờ, họ bảo tôi có đồng hồ ngoại”. 

Sau đây là 9 giải còn lại:

2) Trong một túp lều ở thảo nguyên có một ông lão đang hấp hối.
Có tiếng gõ cửa dồn dập
- Ai đấy? – ông lão hỏi.
- Thần chết, - có tiếng đáp.
- Lậy chúa tôi! – ông già nói – Cứ tưởng là KGB

3) Báo Sự Thật nói rằng tất cả thư từ gửi tới tòa soạn đều được tiếp nhận một cách trọng thị. Người gửi cần ghi rõ họ tên, địa chỉ của mình và của những người thân nhất trong gia đình.

4) Tại sao bao giờ KGB cũng đi thành nhóm 3 người? Trả lời: một người biết đọc, một người biết viết, người thứ ba có nhiệm vụ theo dõi hai tay có học đó.

5) Leonid Brejnev thăm chính thức Pháp. Người ta đưa ông thăm quan Paris. Ông được đưa đến Điện Élysée, nhưng cũng như mọi khi, mặt ông vẫn lạnh như tiền. Rồi người ta đưa ông đến viện bảo tàng Louvre, nhưng vẫn không ai thấy phản ứng gì. Rồi người ta đưa ông tới Khải hoàn môn, nhưng vẫn không thấy một tí biểu hiện nào trên nét mặt hết. Cuối cùng, đoàn xe đến tháp Eiffel. Brejnev vô cùng kinh ngạc. Ông ta quay sang những người dẫn đường Pháp và hỏi: “Này, ở Paris có đến 9 triệu người… Các vị chỉ cần một tháp canh thôi ư?”

6) Stalin quyết định vi hành quanh thành phố xem công nhân sống như thế nào, một lần ông ta bí mật ra khỏi Điện Cẩm Linh. Sau đó ông rẽ vào rạp chiếu bóng. Phim vừa hết thì quốc ca vang lên và trên màn ảnh xuất hiện hình Stalin. Tất cả đều đứng dậy và hát quốc ca, riêng Stalin vẫn tiếp tục ngồi, tỏ vẻ rất hài lòng. Rồi ông ta thấy một người ngồi phía sau ghé vào tai thì thầm: “Này đồng chí, tất cả chúng tôi đều cảm thấy như thế, nhưng hãy tin tôi đi, đứng dậy sẽ an toàn hơn rất nhiều”. 

7) Một công dân Liên Xô tiết kiệm đủ tiền mua ô tô. Sau khi trả tiền, người ta nói với anh là ba năm nữa sẽ được nhận xe.
- Ba năm nữa lận! – Anh ta nói – Tháng mấy?
- Tháng tám.
- Tháng tám à? Ngày mấy?
- Ngày 2 tháng tám.
- Buổi sáng hay buổi chiều?
- Buổi chiều. Mà chuyện gì vậy?
- Buổi sáng sẽ có một thợ sửa ống nước đến nhà tôi.

8) Tại sao các cựu sĩ quan Stasi lại là những người lái taxi thông thạo nhất ở Berlin? Vì anh chỉ cần nói tên là họ đã biết anh sống ở đâu rồi.

9) Moskva những năm 1970. Mùa đông giá rét. Có tin đồn là ngày hôm sau cửa hàng bán thịt số 1 sẽ có thịt.
Ngay hôm đó trước cửa hàng đã có hàng chục ngàn người với áo khoác ấm, giày cao cổ, rượu và bàn cờ đứng thành hành dài.
Lúc 3 giờ chiều một người bán thịt đi ra và nói: “Thưa các đồng chí, Ban chấp hành trung ương vừa gọi xuống, thông báo rằng không đủ thịt bán cho tất cả mọi người vì vậy mà dân Do Thái nên về nhà”.
Dân Do Thái nhẫn nhục bước ra khỏi hàng. Những người khác tiếp tục đợi.
Lúc 7 giờ tối người bán thịt lại bước ra và nói: “Thưa các đồng chí, Ban chấp hành trung ương vừa gọi xuống, thông báo rằng hóa ra là không có thịt vì vậy mọi người nên về nhà”.
Đám đông tản ra, vừa đi họ vừa lầm bầm: “Bọn Do Thái khốn nạn lúc nào cũng gặp may!”.

10) Sĩ quan KGB vào công viên và trông thấy một ông già đang cầm cuốn sách. Người sĩ quan hỏi: “Ông già đang đọc gì đấy”. Ông già đáp: “Tôi đang tự học tiếng Ivrit”. “Ông học tiếng Ivrit làm gì? Thị thực đi Israel phải chờ mấy năm lận. Ông sẽ chết trước khi làm xong giấy tờ”. “Tôi học tiếng Ivrit để khi lên Thiên đàng tôi có thể nói chuyện với Abraham và Moïse. Trên Thiên đàng chỉ nói bằng tiếng Ivrit thôi”. “Thế nếu ông xuống địa ngục thì sao?” – Người sĩ quan hỏi. “Tiếng Nga thì tôi biết rồi” – ông già trả lời. 

Read More..

9 thg 11, 2011

GIÁ NHƯ ĐỪNG GẶP LẠI

Đinh Bá Tuấn
Ở đời ai chả muốn gặp lại bạn cũ. Có những cuộc gặp làm ta bồi hồi xao xuyến. Có những cuộc gặp làm ta phấn chấn như được tiếp thêm sinh lực. Nhưng có những cuộc gặp mà đến khi chia tay, ta nghĩ: giá như đừng gặp lại.

Giá như đừng gặp lại, người bạn ấy cứ lung linh, những phẩm chất tốt đẹp của bạn ngày ấy còn đọng mãi trong ta.

Giá như đừng gặp lại, ta vẫn được giữ mãi cảm giác như mơ hồ, nuối tiếc về một thời dĩ vãng.

Giá như đừng gặp lại ta không phải thất vọng, thằng ấy xưa kia khí chất mạnh mẽ là vậy, dám nói những điều mình nghĩ là vậy. Nay danh to thế, mà sống nhạt, nói năng như bị cấm khẩu.

Giá như đừng gặp lại ta đỡ phải thấy cảnh có những đứa sống mà chả biết mình là ai, chả biết mình ở đâu, hoặc là vênh vác vớ vẩn, hoặc là uốn éo như thằng bị thiến.

Giá như đừng gặp lại, em luôn lung linh huyền ảo mãi trong tôi.

Nhưng nghĩ lại, mỗi người có một số phận riêng và hành trình sống trên mặt đất này của mỗi người vận động về những cực khác nhau. Thôi thì hãy cảm thông cho nhau, nếu như còn cảm thông được, hãy tha thứ cho nhau, nếu như còn tha thứ được./.

                                                              Vũng Tàu, tháng 11/2011   



Read More..