Những
ngày cuối năm 2013 thật nặng nề. Miền Bắc vào những ngày rét đậm, rét hại, rét
tới tím tái. Miền Nam, trời âm u như chưa bao giờ âm u đến thế. Cả bầu trời xám
xịt như những tảng chì, sẵn sàng sập xuống đè nát mọi sinh linh trên mặt đất.
Những tin tức về xã hội, kinh tế chẳng có gì sáng sủa hơn. Một chấm buồn.
Điện
cho bà Bác, năm nay ngoài tám mươi. Bà than: Đời buồn quá! Thằng con đang tuổi teen, đi học về,
chả biết bức xúc gì ở lớp học, than: Chán đời quá! Ra đường, rặt những
khuôn mặt, hình hài chỉ muốn lao vào thịt sống lẫn nhau. Nơi làm việc những khuôn mặt nhợt nhạt, những nụ cười lả giả. Xem báo giấy, bật báo
mạng, rặt những lừa lọc, anh em lừa nhau, trò lừa thày, giết người tràn lan.
Nhân cách mỏng, mạng người Việt cũng ngày một mỏng.
Con
gái ở Úc điện về, kêu như cháy nhà. Nó nói, tiền nhà, tiền điện nước bên này
sắp tăng từ một đến hai phần trăm. Mình tưởng nghe nhầm, hỏi lại: Bao nhiêu phần trăm? Nó nói
lại đúng vậy. Mình nói, mày mới đi chưa đầy năm mà đã quên Việt nam rồi à. Năm
nay, tiền điện, nước mẹ mày phải trả thêm cả mấy số 0 đằng sau mà tao có thấy
mẹ mày kêu ca gì đâu.
Ừ
nhỉ? Thế mới thấy cái "ưu việt" đầy khốn nạn của bất cứ chế độ nào là phải làm cho con người ta tê liệt đi, mất đi
ý thức phản kháng.
Ngồi
uống café với mấy bạn già. Chuyện tào lao, chuyện thế sự, rồi đến chuyện sống
chậm. Rồi lại phản biện. Sống chậm mà làm gì? Nhìn những thứ xung quanh, những
người xung quanh, vẫn thấy một ngày như mọi ngày, thậm chí tồi tệ hơn. Ông bạn
nhà văn nói khôi hài: Thôi, sống chậm để “đợi chờ Godot”.
Ừ
nhỉ, phải “ Đợi chờ Godot” thôi.
“
Đợi chờ Godot” là vở kịch của Sumuel Beckett- nhà văn người Ireland, đoạt giải
Nobel văn học. Tác phẩm nói về hai người đàn ông cả đời chờ đợi một nhân vật
tưởng tượng là Godot (chơi chữ, God: chúa trời). Tác phẩm dùng cốt truyện không kịch, để nói lên một điều,
nhân loại luôn có những ảo tưởng vô vọng, luôn chờ đợi một cách mù quáng và sự
vô nghĩa của đợi chờ…
Xét theo tiêu chí ấy, có lẽ rất nhiều, nhiều lắm đấy, người Việt chúng ta đang mòn mỏi đợi chờ Godot.
Xét theo tiêu chí ấy, có lẽ rất nhiều, nhiều lắm đấy, người Việt chúng ta đang mòn mỏi đợi chờ Godot.
Cũng
là tốt thôi! Đợi chờ, hy vọng để mà sống tiếp, dù là hy vọng hão huyền.
Và,
tất cả phải chờ thôi, phải hy vọng vào năm 2014 và những năm tiếp theo thôi!
Phải Đợi chờ Godot thôi!
Phải Đợi chờ Godot thôi!
Vũng Tàu, Noel 2013
Mỉa mai quá bác Tuấn. Hay.
Trả lờiXóa