Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

22 thg 9, 2014

TÀO LAO TRÊN NHỮNG NẺO ĐƯỜNG (Bài 2)

Đinh Bá Tuấn

 Bài học ở Cape Town

Đến Cape Town (Nam Phi), bữa ăn đầu tiên là ở nhà hàng Sài gòn. Nhà hàng nằm ở đường gì mình cũng chả nhớ tên. Chỉ nhớ đường nhỏ, dốc và ít cây, nhìn thẳng ra Núi Bàn. Gần cuối đường có hai nhà hàng, một bên là nhà hàng Việt mang tên Sài gòn, một bên là nhà hàng Thái. Chữ Thái loằng ngoằng nên không rõ tên nhà hàng là gì. Khi xe đỗ trước nhà hàng Sài gòn các bạn Thái mới nói: Hôm nay ăn món Việt, Tuấn nhé? Đến nước này thì cười mà Ok thôi. Sự chu đáo của các bạn Thái thì mình đã rõ, nhưng xử tế nhị như thế này làm mình phải nghĩ quá. Với tỷ lệ áp đảo (4Thái, 2Việt), mà lại hai thằng Việt ất ơ, chả phải quan chức cần cầu cạnh gì, bạn “nhường”  quá mình cũng ngại.

Sự đoàng hoàng, tự tin và tế nhị trong giao tiếp của các bạn làm mình bật ra sự so sánh. Liệu có mấy quan chức Việt có đủ độ tự tin, tinh tế thế này? Mình cũng đã đi cùng với nhiều loại quan chức, nhiều cấp quan chức Việt, đi trong nước cũng có, đi ngoài nước cũng có, nhưng thật lòng mà nói: Chán lắm. Ông thì tự ti rúm ró, ông thì ba hoa kệch cỡm. Lại có ông “kiêu” đến nỗi, nghĩ ta đây đang ở trung tâm tinh hoa thời đại, sang ban phát tinh hoa ấy cho bọn tư bản giãy chết. Ăn bún bò ở Las Vegas mà ông đòi nhà hàng phải tìm cho ông mắm tôm, hoa chuối thái. Nhà hàng nói không có, ông oang oang, văng nước miếng sang mấy bàn bên cạnh, thế này thì ở Mỹ làm đéo gì? (Vậy mà, vì thể hiện được “lập trường” sau chuyến đi ấy ông từ phó sở lên trưởng sở đấy). Nghĩ ngay cái vụ này thôi, nếu anh ba, anh tư nhà mình mà trưởng đoàn, sau mấy ngày vạ vật toàn cơm tàu, cơm tây, nay đứng trước  một bên là nhà hàng Thái, một bên là nhà hàng Việt, trong đầu nghĩ ngay đến lẩu mắm, phở bò, chắc quên cha thằng ngồi bên cạnh là người nước nào!!!?

Chủ nhà hàng Sài gòn, tên Mỹ quê ở dưới miệt Cần Thơ. Theo như Mỹ nói, cả Cape Town chỉ có nhà hàng của em là nhà hàng Việt duy nhất. Các anh chị trong sứ quán, các du học sinh Việt nam thường ra đây ăn uống, họp mặt. Mình hỏi: Mỹ qua đây được lâu chưa? Dạ, em mới qua được mấy năm, trước em ở Đức. Mình lại hỏi: Mở nhà hàng to như thế này, vốn lớn nhỉ? Dạ, em chỉ có một nửa còn một nửa của bạn người Đức kia. Vừa nói, Mỹ vừa chỉ một anh tây cao lớn đang dọn tô chén bàn bên cạnh. Chả ai vô duyên như mình, tự nhiên bật ra, chả ra câu hỏi, chả ra câu cảm thán: Ủa, chung vốn với cả người Đức à!!!? Thoáng thấy Mỹ hơi sững lại, nhưng vẫn nhẹ nhàng: Có sao đâu anh.

Lúc về nghĩ lại, mình tưởng như tự nhiên thốt ra những câu đó, nhưng thật ra đó là những ý nghĩ tự ti, sợ cái lạ, sợ những gì nằm ngoài những thứ được định sẵn, những cái đó nó lẩn vào máu mình, ngầm chảy trong huyết mạch của mình và khi có cơ hội là tự bật ra mà thôi.  Xét theo nghĩa ấy mình cũng chẳng thoát ra được những vớ vẩn, nhỏ như con thỏ của tư tưởng Việt./.



Read More..

Văn hóa "Giả Vờ" ở Việt Nam

Nhan Chinh
 
Sống trong một đất nước lúc nào cũng lo sợ bị "Ăn Cắp" và phải cố tập cho mình tính "Giả Vờ"... thật là "Đau Đầu", "Nhức Óc" !!. Bài viết phiếm luận nầy rất hay vì nói lên đầy đủ những tệ trạng của một xã hội KHÔNG CÒN NHÂN TÍNH CON NGƯỜI.

Tôi không bênh vực những Tiếp viên Hàng không bằng lý do ngô nghê là họ phải đút lót để đựơc có việc làm trong Air VN, nên họ phải buôn lậu chuyển hàng ăn cắp để gỡ vốn chứ ! Mà tôi thực sự thương hại họ, vì " Quít trồng Giang Nam thì ngọt, trồng Giang Bắc lại chua !"
Ngay khi chào đời, họ đã bị sinh ra trong một bệnh viện "ăn cắp": Bác sĩ, Y tá "ăn cắp" phong bì của bệnh nhân, "ăn cắp" thuốc tiêm chủng ngừa bằng cách chia phân lượng thuốc tiêm ra nhiều phần, không đủ tiêu chuẩn, "ăn cắp" thủy tinh thể nhân tạo của Mỹ, rồi thay thế bằng sản phẩm Ấn Độ để "ăn cắp" giá tiền sai biệt.
Khi lớn lên, họ lại đi học trong những trường học "ăn cắp": Giáo sư "ăn cắp" công trình trí tuệ của người khác, học sinh, Sinh viên "ăn cắp" bảng điểm, "ăn cắp" bằng cấp dỏm bằng phong bì.
Khi bắt đầu bước vào xã hội, bước đầu tiên, họ đã bị Lãnh đạo "ăn cắp" tiền đút lót để được có việc làm, nên họ phải tiến vào quỹ đạo ăn cắp, họ ăn cắp dự án, ...
Vì vậy , khi tôi nhìn thấy những cô Ca sĩ, Hoa hậu, Người mẫu, vênh váo khoe khoang quần áo, túi xách, giầy dép hàng hiệu, xe "khủng", nhà "khủng", tôi thương hại họ quá, họ cũng bị "ăn cắp" trinh tiết, bị "ăn cắp" phẩm giá, anh ạ ! Tôi có con gái, và con gái tôi may mắn, được giáo dục tại trường học phân biệt điều phải, điều trái, được tôn trọng nhân phẩm.

Khi về Việt Nam, nhiều lần, xe người bạn chở tôi đi, bị công an thổi còi, rồi công an vòi vĩnh, xòe tay cầm tiền hối lộ. Tôi rơi nước mắt, họ còn nhỏ tuổi hơn con trai tôi. Con trai tôi có công ăn việc làm, nuôi con cái bằng chính sức lao động của mình, dạy con, làm gương cho con bằng chính nhân cách của mình . Những người công an trẻ đó cũng bị "ăn cắp" lương tâm, phải không anh?. Khi những người công an, đánh người, giết người, họ được bố thí trả công bằng vài bữa ăn nhậu, chút đồng tiền rơi rớt.
Khi những phóng viên, bẻ cong ngòi bút, viết xuống những điều trái với lương tâm, sự thật để được bố thí trả công bằng những nấc thang chức vị, những đồng lương tanh tưởi, nhà văn Vũ Hạnh đã gọi đó là "Bút Máu" đấy anh ơi !
Khi những quan tòa, đổi trắng thay đen, cầm cán cân công lý có chứa thủy ngân như trong truyện cổ Việt Nam, họ cũng bị "ăn cắp" nhân tính mất rồi !
Trong xã hội, toàn là "ăn cắp", vậy thì kẻ cắp là ai? Ai cũng biết, nhưng giả vờ không biết, Vì Văn hóa "giả vờ" là đồng lõa cho xã hội ăn cắp.
Công chúa mặc áo đầm hồng, ưỡn ẹo trên đôi giày cao gót hồng, đi thị sát công trường xây dựng, theo sau là một đoàn Chuyên viên già tuổi tác, thâm niên công vụ, nhưng ai nấy vui vẻ, hớn hở, giả vờ Công chúa là một Chủ tịch tài năng thiên phú, không cần đi học, không cần kinh nghiệm gì cả . Y như tên nhóc Bắc Hàn mặt búng ra sửa Ủn Ỉn, và đoàn tùy tùng Tướng già của thằng con nít đó vậy ...
Toàn đảng đều "giả vờ" tin rằng các Hoàng tử, Công chúa đều là thiên tài không đợi tuổi, mặt trẻ ranh mà nhảy lên ngồi trên đầu các nhà cách mạng lão thành, và ai nấy đều "giả vờ" tán tụng khen thơm như múi mít !. Thượng bất chính, hạ tắc loạn:
  
Tôi buồn lắm, có đôi khi quá tuyệt vọng, tôi tự hỏi, mình có nên quên mình là người Việt Nam như con đà điểu vùi đầu trong cát, như quả chuối ngoài vàng, trong trắng, vì tôi yêu nước Mỹ quá rồi. Nước Mỹ chưa, và có lẽ không bao giờ hoàn hảo, nhưng ở đây, ít nhất không ai có thể "ăn cắp" lương tâm, phẩm giá, và nhân tính của tôi. Tôi được sống như một "CON NGƯỜI" không phải chỉ "giả vờ " "làm người" đang sống đâu .....
Read More..

20 thg 9, 2014

TÀO LAO TRÊN NHỮNG NẺO ĐƯỜNG (Bài 1)


Đinh Bá Tuấn

Việt nam, fằng, fằng, fằng…

Lúc làm thủ tục nhập cảnh ở sân bay Cape Town (Nam Phi), anh chàng hải quan ở sân bay cứ cầm hộ chiếu của mình nâng lên rồi đặt xuống. Gần trọn một ngày, sau mấy chặng bay, rồi chờ đợi. Mệt lử. Sốt ruột, mình hỏi có vấn đề gì không? Lúc này anh chàng mới hỏi lại mình: Việt nam ở đâu nhỉ? Mình nghĩ, thằng này đùa hay không chịu học lịch sử, địa lý nên dốt thật. Anh bạn Thái đứng sau mau miệng: Việt nam ở gần Thái Lan đó. Chàng hải quan như sực tỉnh: À, Viet nam – American, fằng, fằng, fằng. Viet nam, fằng, fằng, fằng…  rồi nheo mắt cười.Ok!

Tưởng rằng, thường thì lúc nhập cảnh nó làm khó mình một chút thôi, chứ lúc xuất cảnh thì dễ. Vậy mà lúc làm thủ tục xuất cảnh, thím hải quan cũng lại cầm hộ chiếu của mình nâng lên rồi đặt xuống. Mình lờ đi, kệ mày. Lát sau thím mới hỏi:
-         Mày đi nước nào?
-         Tao về Việt nam.
-         Ở Việt nam mày là quan chức à?
-       Không, tao là thường dân (định đùa, tao là thường dân phân loại nhưng lại thôi).
-    Thím nhìn mình từ đầu đến chân như thể mình người của hành tinh khác. Chắc thím nghi ngờ: Đúng vậy không đó?  Thường dân mà cũng quay về à!

Mình nghĩ, sao hải quan nước này nó dốt đến thế! Các chú, các thím không biết nước các anh đánh thắng mấy đế quốc to đấy à? Là lương tri của thời đại đấy à? Không biết cái tổ chức Maxco xếp nước các anh là nước hạnh phúc nhất thế giới đó sao? Chú, thím cứ nghe tuyên truyền của bọn phản động, rằng Việt nam chẳng biết làm ăn mẹ gì, chỉ biết cắn xé lẫn nhau…rồi ghi ngờ tụi anh, làm mất mặt tụi anh quá!


Bây giờ ngồi viết lại, vẫn thấy cái nheo mắt đầy ẩn ý của chàng hải quan lúc nhập cảnh cùng động tác Việt nam, fằng, fằng, fằng…và cái nhìn rướn lên đầy ngạc nhiên của thím hải quan như thể mình là người của hành tinh khác, khi mình nói: Tao về Việt nam. /.
Read More..