Đinh Bá Tuấn
Gặp gỡ ở Sydney
Trái
đất này cứ tưởng là to rộng nhưng hóa ra cũng nhỏ hẹp. Chưa nói bây giờ cứ ngồi
một chỗ bật các thiết bị điện tử lên là biết cả thế giới đang diễn ra những gì.
Chỉ nghĩ, hơn bảy tỷ người trên trái đất này, xác suất hàng tỷ, gấp bao nhiêu
lần giải độc đắc của vé số, vậy mà có những người ta cứ ngẫu nhiên gặp lại.
Trong hành trình du hí của mình, rất nhiều lần có những ngẫu nhiên như thế. Ở
Thái Lan, ở Trung Quốc, ở Mỹ, ở Úc châu…cứ như những giấc mơ nối tiếp. Có những
gặp gỡ là sự vui mừng, có những gặp gỡ
là nỗi buồn và những nghĩ suy về nhân tình thế thái, những thăng trầm
của kiếp người…
Tình
cờ, rất tình cờ, nhưng có lẽ có sự sắp đặt của thượng đế, mình gặp lại
Hải.
Từ
hôm đến Sydney, mấy hôm đầu còn hăng hái khám phá, những ngày tiếp theo trở về công thức thường có ở một gia
đình. Sáng con gái đi học, vợ đi chợ, mình lại tìm một quán café ngồi đồng. Bankstown
không phải là thủ phủ của người Việt ở Sydney nhưng cũng có nhiều quán café
Việt. Quán Thảo Tím nằm ngay góc phố cạnh ga tàu điện, phía trước có công viên nhỏ, góc công viên có tượng con Kangaroo đang tè, các cụ già người Việt thường tập trung ở đây chơi cờ
tướng. Chủ quán thấy mình vào, hỏi như đã quen từ lâu.
- Hôm nay đi một mình à?
- Mình cười thay câu trả lời, ngồi vào cái bàn gần góc quán.
Trời
mưa, lại vào cái giờ mọi người đi làm nên quán vắng, cả quán khách chỉ có mình
và một người nữa. Người khách thấy mình cũng gật đầu thân thiện.
Im
lặng nghe rõ cả tiếng càfe rơi!
Ông
khách lên tiếng:
- Trời mưa chán nhỉ?
- Mùa này sáng ra là cứ mưa suốt ấy mà- ông chủ quán
đáp lại.
Mình
quay sang để ý tới ông khách, trạc ngoài năm mươi, khuôn mặt rõ là người từng
trải, nhưng đôi mắt thì buồn, ánh nhìn ngơ ngác! Thật khó thể đoán anh ta
làm nghề gì. Bất giác anh ta quay sang hỏi mình:
- Anh mới ở Việt nam qua?
- Vâng. Chắc anh qua đây lâu rồi? Mình hỏi lại.
- Không, tôi cũng mới qua!
Như
nhận ra cái sự nghi ngờ của mình anh ta nói tiếp, tôi từ Vanuatu qua. Thấy mình
chưa rõ, anh nói, Vanuatu ở trong nước thường gọi là Tân Đảo ấy.
- À, ra vậy!
- Ở Việt nam anh ở đâu? Anh ta hỏi tiếp.
- Tôi ở Vũng Tàu.
- Tôi thấy anh nói giọng Bắc!
- À, quê thì ở Hải Dương.
Thấy anh như sững lại, giọng hỏi gấp:"Ở Hải Dương anh ở khu nào?". Mình nói: "Ở thành phố
Hải Dương bây giờ, ngay khu Ga". "Ga à? Ga Hải Dương
đúng không? Nhà tôi trước cũng ở phố Ga, ngay sát ga Hải Dương đấy"
Đến
lượt mình ngạc nhiên hỏi lại: Tôi ở đó từ bé sao không biết anh nhỉ?
Anh
nói, khi ở Tân Đảo về, tôi và gia đình ở đó khoảng hơn ba năm…
- À, thế thì anh có họ hàng với nhà ông Triển?
- Ông Triển là bác ruột tôi, tôi là con ông Triều!
- Thế thì tôi nhớ rồi, anh là Hải em anh Hùng!
- Dạ!
Không
có sự vồ vập, ôm hôn thắm thiết của những người quen gặp lại. Trong tôi những
thước phim của hơn nửa thế kỷ trước hiện về. Gia đình anh về ở phố tôi, những người ở vương quốc giàu
có, sung sướng về ở với những người cần lao. Phố tôi có ông Xu híp, mắt híp
chặt, làm nghề xe ngựa, nhà chỉ có hai cái đèn tuýp (đèn ống bây giờ) tối bật
sáng choang, chỉ có thế mà lấy được ba bà vợ, bà nào cũng đẹp. Nhà anh lại có đầy đủ, xe đạp Peugeot,
đài Philips, quạt máy, mọi người đều mặc
quần áo đẹp… trời ơi, giấc mơ của giai cấp cần lao. Tôi nhớ anh Hùng ngày đó
khoảng hơn chục tuổi, lúc nào áo cũng thắt lơ, đầu rẽ ngôi, nói năng thưa dạ lễ phép, Hải thì quần
sọoc đỏ, nhỏ tuổi hơn tụi tôi, nhát lắm chả bao giờ bước ra khỏi cửa nhà. Tụi
tôi thường bắt những con gián dọa Hải, mỗi lần như vậy Hải thường hét lên chạy
vào trong nhà.
Nhưng
bác Triển anh thì hay uống rượu, say rượu ông thường đánh chửi vợ con. Phố thì
nhỏ nên mỗi lần như thế cứ náo loạn lên và có một lần rượu say ông không đánh
chửi vợ con mà đánh chửi nhau với cái đài (radio), ông mang cái đài Philips (lúc
đó giá trị mua cả được một căn nhà) ra trước cửa nhà đập tan, vừa khóc vừa
chửi: “Đ.m mày, chỉ vì mày mà bố khổ. Đ.m mày, chỉ vì mày mà gia đình ông tan
nát!”.
Không lâu sau vụ đó thì gia đình anh chuyển đi không còn
ở phố tôi nữa. Tôi có nghe mẹ tôi kể lại, khi họp ở khu phố người ta nói: Lão
Triển là gián điệp của địch cài về nước để phá hoại!
Tôi
hỏi: Sau ngày đó gia đình anh chuyển đi đâu?
Anh
nói, chuyện dài lắm, mới đầu gia đình tôi chuyển về ga Bắc Giang nơi bố tôi
được phân về làm gác ghi, gia đình bác Triển thì về nông trường Mộc Châu. Được vài
năm bố tôi bị tai nạn nghỉ việc, cả nhà gần chục miệng ăn mà chả có thu nhập
gì, có tí của mang về thì cũng đã bán sạch. May mà có người quen trước làm cùng
với bố tôi cho mượn mảnh đất gần ga Gia Lâm, thế là làm tạm cái chòi để có chỗ chui
ra chui vào, mở quán nước cho mẹ tôi và chị Nga, cái Hằng bán, bố tôi và tôi thì
chữa xe đạp. Anh Hùng học xong phổ thông thì đi bộ đội, về xin được
chân bốc xếp ở ga Hàng Cỏ, cũng may không chả biết lấy gì mà sống! Gia đình
bác Triển còn cơ cực hơn nhiều, con cái có cái tiếng bố phản động nên chả được
học hành gì. Mà anh biết không, bác ấy vừa là trưởng đoàn vừa là người đầu tiên
nghe theo Đảng hồi hương đấy.
Cặp mắt buồn ngước lên, ánh nhìn ngơ ngác, nhấp ngụm cafe anh nói tiếp: Mãi cuối những năm 80, người Việt ở Vanuatu yêu cầu dữ quá, cùng những điều trần của các tổ chức quốc tế, chính phủ Cộng hòa Vanuatu đã đồng ý cho tất cả những gia đình hồi hương về Việt nam được quay trở lại Vanuatu, thế là chúng tôi lại khăn gói trở về.
Bác
Triển và ông cụ anh giờ ra sao?
Bác
Triển và bố tôi mất cả rồi, bác Triển mất trước bố tôi vài năm. Chỉ thương cho ông cụ
nhà tôi, khi nhận được giấy báo cho phép trở về Vanuatu khoảng một tuần thì mất.
Nhưng thấy cụ còn yêu Tân Đảo lắm, cụ nói, khi cụ chết thì
thiêu rồi đem theo tro cốt của cụ về bên này. Thoáng nghĩ, đến vậy ư? Thế thì đây mới là hồi hương? Buồn thật.
Còn
anh Hùng?
Anh
Hùng mới mất năm kia. Được ba đứa, thằng đầu giờ làm giám đốc nhà in, con thứ
hai làm nghề dạy học, thằng thứ ba đang theo học và làm luận án tiến sĩ về xã hội Việt nam thế kỷ hai mươi, ở
trường New South Wales - Sydney đây.
Lại
nghĩ, thôi thế là phúc đức ông bà để lại
lớn quá rồi. Còn ở lại Việt nam mấy đứa không mắc nghiện hút thì cũng bổ sung
vào đội quân cửu vạn ở ga Hàng Cỏ như bố nó!
Định
hỏi tiếp, Hải bây giờ ra sao? Nhưng thấy cái cười hiền trên khuôn mặt nhàu nhĩ,
cặp mắt buồn với ánh nhìn ngơ ngác của anh, mình nghĩ không nên hỏi thêm nữa./.
Sydney – Vũng Tàu
Lâu lắm mới lại thấy Anh đăng bài. Đọc thích nhất đoạn ông Triển đánh chửi nhau với cái đài sinh động và cay đắng tới tột cùng.
Trả lờiXóa