Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

8 thg 5, 2015

Yên Tử


Trần Đức Tiến

Non nửa đường đi bằng cáp treo rồi mà phần còn lại vẫn bằn bặt trong thâm u. Những bậc đá cheo leo, dựng đứng ngay trước mũi. Vật vã chừng hai tiếng đồng hồ, gặp một nhà sư đẹp trai thong dong bước xuống.

“ A di đà Phật! Đường còn xa không thầy?”

“Gian nan đấy. Mà xem chừng đi như thế thì đến tối chưa chắc tới nơi”. Nhà sư cười, hàm răng trắng tươi.

Leo thêm tiếng nữa, dừng lại vuốt mồ hôi, thở. Người bạn đi cùng chỉ tay lên phía sườn núi xa mờ: qua chặng kia là đến! Nhìn theo tay bạn thấy tuyệt vọng. Một cô gái cũng bỏ gậy, ngồi phệt xuống bậc đá. Mặt cô tái mét, vắt không ra giọt mồ hôi: “Thôi. Xuống. Không đi nữa”. Anh bạn trai của cô động viên: “Cố lên tí nữa. Sắp đến rồi”.Sắp cũng thôi” – Đột nhiên cô gái cau mặt, gắt- “Có gì đâu mà đi”.


Không có gì thật. Chỉ có đá và những bụi cây dại. Rừng trúc đã ở lại dưới xa. Ở lại dưới xa “thăm thẳm mây ngàn”. Ở lại dưới xa “véo von con sáo sậu”. Những câu hát lãng mạn đã tự tắt trong lòng từ lâu. Chùa Đồng, đỉnh núi, tận cùng con đường. Chỉ đá và cỏ. Và gió hoang sàn sạt thổi mòn núi từ  bao thế kỷ.

Anh chống cây gậy, ngửa mặt nhìn trời. Chợt hiểu vì sao bao nhiêu người bỏ cuộc ở lại dưới xa kia.

Cứ đi đi. Đừng nghĩ đến đích. Làm gì có đích.

Đó không chừng là bài học câm lặng vĩ đại của Yên Tử./.

Read More..

4 thg 5, 2015

THẰNG CHÍ

Đinh Bá Tuấn


Trưa nay vừa ngả lưng một chút có điện thoại gọi đến, số lạ 09…2222 kinh nghiệm cho mình thấy những “yếu nhân” chọn số xe, số điện thoại đẹp, thường đều ở cái tầm, cái dạng mà người lịch sự khó nói thẳng. Đã định không nghe nhưng điện thoại cứ rung hoài. Cầm lên nghe: Tao đây, ra quán Gành Hào nhé! Rụp, tắt máy.

Dậy mà đi thôi!

Sơ qua cái thằng gọi điện thoại này một chút. Nó là thằng Chí, cùng về Vũng Tàu với mình một đợt cuối năm 1985. Nó ở dưới Cà Mau lên, còn mình thì từ Sài gòn xuống. Nó học về điện hạt nhân, là ngành tương đối mới ở Việt nam lúc ấy. Tiếng thì oách thế nhưng chả nơi nào dùng. Về cơ quan hai thằng đều trai lơ cả, được phân ở chung phòng. Một hôm trời mưa, điện bị chập cháy hết, mình nói tôi dọn phòng, ông mắc lại mấy cái bóng điện nhé. Nó xoay trần ra đấu đấu, nối nối một hồi mà mấy bóng đèn sáng như con đom đóm đực. Mình xem lại nói, sao ông lại đấu thế này, phải đấu song song chứ. Nó hỏi lại mình, đấu song song là đấu thế nào? Mình phá lên cười: Ôi, ông kỹ sư điện nguyên tử, thế thì ở trường ông học cái gì? Chả tự ái, nó nói, học hành đéo gì đâu! Mỗi môn cứ mang cho thày mươi ký gạo, hai ký khô sặt là qua. Có thày còn nói, Cà Mau cần đóm chứ cần chó gì điện mà mày phải học. Lúc ra trường về cơ quan thì mỗi nhiệm vụ là theo lãnh đạo đi nhậu, nhậu riết chán quá tao xin về trên này.

Tính tình nó rộng rãi, phóng khoáng tới độ hơi bừa phứa, chi tiêu thường quá khả năng thu nhập của mình. Mình nghĩ đó là hậu quả của những năm tháng nhậu “chùa” nay khó điều chỉnh. Mỗi lần nhậu cùng nó, khi say nó lại ôm mình vừa khóc, vừa nói: Chán quá Tuấn ơi! Tao chỉ ước có có hai điều đơn giản mà mãi chưa thành. Một là, thế giới này chỉ cắm một ngọn cờ, làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu. Hai là, tao có tiền trả hết nợ!

Mà thực ra có nợ gì nhiều đâu, chỗ này một chút, chỗ kia một chút, rồi cứ âm âm lên.  

Mình vô, thấy có hơn chục người, nó giới thiệu: Đây là anh A vụ trưởng, anh X cục phó, chị D tổng giám đốc tập đoàn…toàn người chức sắc cả,  rồi quay ra mình nó nói, đây là Tuấn, bạn thân của tôi, hiện là phó chủ tịch… Biết nó lại sắp phóng mình lên, mình cười cười tiếp lời, là phó chủ tịch … công đoàn phường, rồi vui vẻ cụng ly với mọi người.

Ngồi nghe, thấy mọi người bàn việc triển khai cái dự án nhà máy điện hạt nhân ở miền Trung vốn hàng ngàn tỷ. Chị D tổng giám đốc tập đoàn chỉ vào nó nói, lần này anh Chí có đất dụng võ rồi nhé! Nhớ lại cái vụ nó mắc điện ba mươi năm trước mình suýt phì cười.

Lúc đi toilet mình hỏi nó, có tiền trả tiền nhậu chưa? Nói nói, để cái con tổng giám đốc nó trả, mày còn tiền cho tao ít mai tao xuống Cà Mau thăm mấy thằng bạn cũ.

Ngồi một lúc mình chào về trước vì chiều còn có cuộc họp, nó đưa mình ra tận đường cái, ôm chặt mình như không muốn rời ra. Mình thấy tóc nó bạc gần hết, cái lưng bắt đầu còng xuống, U60 rồi mà còn phiêu riêu quá, chưa đâu vào đâu cả. Quay đi, mình không muốn để nó thấy những giọt nước mắt./.



Read More..