Trần Đức Tiến
Non nửa đường đi bằng cáp treo rồi mà phần còn lại vẫn
bằn bặt trong thâm u. Những bậc đá cheo leo, dựng đứng ngay trước mũi. Vật vã
chừng hai tiếng đồng hồ, gặp một nhà sư đẹp trai thong dong bước xuống.
“ A di đà
Phật! Đường còn xa không thầy?”
“Gian nan
đấy. Mà xem chừng đi như thế thì đến tối chưa chắc tới nơi”. Nhà sư cười, hàm răng trắng tươi.
Leo thêm tiếng nữa, dừng lại vuốt mồ hôi, thở. Người
bạn đi cùng chỉ tay lên phía sườn núi xa mờ: qua chặng kia là đến! Nhìn theo
tay bạn thấy tuyệt vọng. Một cô gái cũng bỏ gậy, ngồi phệt xuống bậc đá. Mặt cô
tái mét, vắt không ra giọt mồ hôi: “Thôi.
Xuống. Không đi nữa”. Anh bạn trai của cô động viên: “Cố lên tí nữa. Sắp đến rồi”. “Sắp
cũng thôi” – Đột nhiên cô gái cau mặt, gắt- “Có gì đâu mà đi”.
Không có gì thật. Chỉ có đá và những bụi cây dại. Rừng
trúc đã ở lại dưới xa. Ở lại dưới xa “thăm
thẳm mây ngàn”. Ở lại dưới xa “véo
von con sáo sậu”. Những câu hát lãng mạn đã tự tắt trong lòng từ lâu. Chùa
Đồng, đỉnh núi, tận cùng con đường. Chỉ đá và cỏ. Và gió hoang sàn sạt thổi mòn
núi từ bao thế kỷ.
Anh chống cây gậy, ngửa mặt nhìn trời. Chợt hiểu vì
sao bao nhiêu người bỏ cuộc ở lại dưới xa kia.
Cứ đi đi. Đừng nghĩ đến đích. Làm gì có đích.
Đó không chừng là bài học câm lặng vĩ đại của Yên Tử./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét