Anh bạn mình kể, đi tắm biển cùng với ông bạn già trước là giám đốc một sở. Ông bạn già hỏi: "Theo ông, hạnh phúc là gì?". Bạn mình ngại sa đà vào tranh luận, nói tránh đi: cái này hơi phức tạp đấy! Ông bạn già nói, tôi có thể ngắn gọn thế này:"Hạnh phúc là bằng lòng với những gì mình có". Thế anh có bằng lòng với hiện có không? - bạn mình hỏi. Bằng lòng - ông bạn già trả lời. Bạn mình mỉm cười chả nói gì thêm.
Lát sau chuyển sang đề tài thời sự, chuyện ông T ông X quá tuổi rồi mà không chịu về, muốn ở lại làm khoá nữa. Ông bạn già mặt đỏ tía tai, bừng bừng phẫn uất:"Đ.m, đồ vô liêm sỉ ...". Bạn mình cười: Đấy, anh "bằng lòng" sao được!!!? Ông bạn già chống chế:"Mình chỉ nói ở phạm vi mình và gia đình mình thôi".
Rất nhiều người thường lầm tưởng vậy. Nhưng thực ra làm gì có cá nhân, gia đình nào tách khỏi hẳn được xã hội mà mình đang sống. Có chăng muốn bằng lòng với những gì mình có, thì phải tu luyện cho tâm mình tĩnh tại, để thấy mọi thứ trong đời sống này là vô thường thôi./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét