Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

24 thg 2, 2016

Chị

Về phố huyện tình cờ gặp lại chị. Dễ gần  hai chục năm rồi.

Ngày ấy đi tham quan ở nước ngoài còn khó lắm, xét lên xét xuống, chưa đại trà như bây giờ. Khác cơ quan nhưng mình và chị cùng một đoàn trong chuyến đi Thái Lan năm ấy.

Chị hiền, lại thật thà nữa. Có lẽ là lần đầu tiên chị được ra nước ngoài nên thấy cái gì cũng khác so với nước mình, chị cứ ngơ ngơ như thời bao cấp người ta bị mất sổ gạo. Lúc xuống sân bay Don Mueang, cả biển người, mình chị một kiểu. Áo lon màu cam không ly kiểu Hồng Kông, mốt của những cô gái miền Bắc đầu những năm bảy mươi, đôi dép nhựa mòn vẹt góc. Mình đùa: chị mặc áo này ngày xưa nhiều anh chết gục đây! Không ngờ chị thật thà: ừ, ngày xưa ai cũng khen đẹp, áo này chị may trước lúc lấy chồng năm bảy mươi tư đấy.

Hơn hai mươi năm, chị chỉ có duy nhất một chiếc áo "mồi", đem từ bắc vào nam, nay lại đem ra "khoe" với thế giới. Cũng là một kỷ lục!

Suốt những ngày ở Thái, có lẽ tâm trí của chị chỉ dành cho việc mua sắm. Hôm cả đoàn vào siêu thị MBK ở Bangkoc, chị cứ lôi mình theo cùng. Làm người mẫu. Chú thử cái quần này cho chị, cháu lớn cũng cao bằng chú. Chú thử cái áo này, chú mặc chật chật một chút thì chắc anh ấy mặc vừa. Rồi thử giày, thử dép, cứ thế gần hết buổi chiều.

Hôm ra sân bay về Việt nam, mình hỏi, chị mua đủ hết chưa? Chị nói, cũng hòm hòm, tính ra cũng hơn ba chục người. Còn  láng giềng, chị mua mấy lố xà bông thơm về tặng mỗi nhà một cục. Thế chị mua giỏ xách cho chị chưa? Thấy chị ớ ra: chưa chú ạ. Hôm trước ở trong siêu thị thấy giỏ xách đẹp quá, định mua, nhưng nghĩ mua cho mọi người trước đã, quay đi quay lại quên béng đi.

Thế là chị chẳng mua cái gì cho mình?

Chị nói, thôi thế này cũng được rồi chú. Để lần sau!

Lần sau, lần sau nào cơ chứ ?

Mỗi khi nhớ về chuyến đi, nhớ về chị và bữa nay gặp lại chị mình vẫn thấy cay nơi khoé mắt./.
Read More..

15 thg 2, 2016

NÔNG NỔI!

Đầu xuân cả nhà mình đi Đà Lạt. Du khách đông, các điểm vui chơi, các quán ăn uống, thấy những người là người.

Chiều mùng bốn tết, cha con mình dạo quanh khu trung tâm thành phố. Lúc mấy đứa nhỏ vô chợ mua sắm, mình vô quán cafe. Quán cafe Ga ly nằm lưng chừng đồi nhìn xuống phía dưới thật đẹp. Khách đông, cũng may lúc mình vô có một bàn trống ngay phía ngoài sát đường. Ngồi đây nhìn xuống thấy toàn cảnh khu trung tâm thành phố, xa xa một chút là hồ Xuân Hương.

Ngồi chưa nóng chỗ thấy một ô tô biển đỏ xịch ngay phía dưới. Mấy sĩ quan (mình đoán vậy vì chỉ có một người mặc quân phục) cùng hai em chân dài bước lên quán. Người mặc quân phục đeo hàm thượng tá nói như ra lệnh:"Sếp một bàn phía ngoài". Cậu phục vụ quán nhỏ nhẹ: mời các anh chị vào bàn trong, phía ngoài hết bàn rồi ạ. Thấy cả toán đưa mắt về phía mình, ngầm như ra hiệu cho cậu phục vụ: đuổi cái lão già kia vào trong, mình lão sao lại chiếm cái bàn bốn, năm chỗ ở vị trí đẹp vậy! Mình tỉnh bơ như không thèm quan tâm, còn cậu phục vụ vẫn nhỏ nhẹ mời khách vào phía trong.  Một lúc thấy không được như ý,  mấy sĩ quan văng một loạt đu ma rồi rời khỏi quán.

Mình gọi cậu phục vụ, nói: chú còn ngồi lâu, cháu sếp cho chú cái bàn phía trong. Như chả cần nghĩ, cậu phục vụ nói ngay: không có chi, chú ngồi bao lâu cũng được. Mấy ông vừa rồi phách lối quá. Ở đâu cũng phải có trật tự chứ.

Ơ, hay! Ở đâu cũng phải có TRẬT TỰ chứ! Đơn giản thế mà nhiều người quên nhỉ? 

Thật lòng mình cũng ngượng với mình, chỉ ít phút trước thôi, mình nghĩ: nếu cậu phục vụ này đồng ý yêu cầu của toán người kia, mời mình vào phía trong thì mình sẵn sàng "thua đủ", nói: cháu đếm đủ bàn này bao nhiêu ghế và mang đủ mỗi ghế một ly cafe sữa đá cho chú.

Nếu điều ấy xảy ra thật như thế thì đúng là nông nổi với cái tuổi của mình./.
Read More..