Đầu xuân cả nhà mình đi Đà Lạt. Du khách đông, các điểm vui chơi, các quán ăn uống, thấy những người là người.
Chiều mùng bốn tết, cha con mình dạo quanh khu trung tâm thành phố. Lúc mấy đứa nhỏ vô chợ mua sắm, mình vô quán cafe. Quán cafe Ga ly nằm lưng chừng đồi nhìn xuống phía dưới thật đẹp. Khách đông, cũng may lúc mình vô có một bàn trống ngay phía ngoài sát đường. Ngồi đây nhìn xuống thấy toàn cảnh khu trung tâm thành phố, xa xa một chút là hồ Xuân Hương.
Ngồi chưa nóng chỗ thấy một ô tô biển đỏ xịch ngay phía dưới. Mấy sĩ quan (mình đoán vậy vì chỉ có một người mặc quân phục) cùng hai em chân dài bước lên quán. Người mặc quân phục đeo hàm thượng tá nói như ra lệnh:"Sếp một bàn phía ngoài". Cậu phục vụ quán nhỏ nhẹ: mời các anh chị vào bàn trong, phía ngoài hết bàn rồi ạ. Thấy cả toán đưa mắt về phía mình, ngầm như ra hiệu cho cậu phục vụ: đuổi cái lão già kia vào trong, mình lão sao lại chiếm cái bàn bốn, năm chỗ ở vị trí đẹp vậy! Mình tỉnh bơ như không thèm quan tâm, còn cậu phục vụ vẫn nhỏ nhẹ mời khách vào phía trong. Một lúc thấy không được như ý, mấy sĩ quan văng một loạt đu ma rồi rời khỏi quán.
Mình gọi cậu phục vụ, nói: chú còn ngồi lâu, cháu sếp cho chú cái bàn phía trong. Như chả cần nghĩ, cậu phục vụ nói ngay: không có chi, chú ngồi bao lâu cũng được. Mấy ông vừa rồi phách lối quá. Ở đâu cũng phải có trật tự chứ.
Ơ, hay! Ở đâu cũng phải có TRẬT TỰ chứ! Đơn giản thế mà nhiều người quên nhỉ?
Thật lòng mình cũng ngượng với mình, chỉ ít phút trước thôi, mình nghĩ: nếu cậu phục vụ này đồng ý yêu cầu của toán người kia, mời mình vào phía trong thì mình sẵn sàng "thua đủ", nói: cháu đếm đủ bàn này bao nhiêu ghế và mang đủ mỗi ghế một ly cafe sữa đá cho chú.
Nếu điều ấy xảy ra thật như thế thì đúng là nông nổi với cái tuổi của mình./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét