Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

21 thg 3, 2016

TẦNG THỨ TÁM MƯƠI

(Phỏng theo Trang Tử)

Chuyện kể, có hai anh em nhà kia sau thời gian làm việc cật lực, dành dụm đã mua được một căn hộ chung cư ở tầng thứ tám mươi. Một chiều hai anh em đi làm về, đến trước thang máy thấy thông báo:"Thang máy có sự cố, phải sửa chữa. Thời gian từ...đến...". Hai anh em nhìn nhau, thôi thì đi bộ vậy. Hăm hở hai anh em đi một mạch lên tầng thứ hai mươi. Mồ hôi ướt đẫm áo, hai người gửi lại bao lô, túi xách, đi tiếp lên tầng thứ bốn mươi. Thấm mệt, người anh quay sang trách người em:"Chú thật vô tâm, sáng nay đi làm chả nhìn thông báo gì cả. Nếu không chúng ta về sớm một chút, đâu phải đi bộ mệt thế này". Người em vặc lại, thế là hai anh em cứ cãi qua cãi lại, ai cũng thấy mình đúng. Lát sau thấy không giải quyết được vấn đề gì, hai người đi tiếp lên tầng thứ sáu mươi. Mệt nhoài, cả hai nằm vật ra, chả ai nói với ai lời nào. Nghỉ một lát, hai người lết tiếp lên tầng thứ tám mươi. Khi đứng trước cửa phòng, họ mới giật mình nhận ra, chìa khoá căn phòng đã để trong ba lô gửi ở tầng thứ hai mươi.

Chuyện chỉ có vậy. Nhưng ngẫm, đời người cũng thế thôi. Từ thiếu niên đến tuổi hai mươi, mọi thứ đều phơi phới, căng tràn. Chìa khoá cuộc đời đang ở trong tay, hành lý trên vai, ta hăm hở tiến lên phía trước. Thời gian trôi, đến tuổi bốn mươi. Nhìn lại mấy mươi năm qua mình lao tâm khổ tứ, thế mà mọi thứ vẫn chỉ là phác thảo. Thấy phía trước còn bao gập gềnh, thế là trăn trở, nghĩ suy. Sáu mươi tuổi, tóc đã bắt đầu bạc, lưng đã bắt đầu còng. Cuộc đời đã trải qua những tháng năm đắng cay, vinh nhục, được mất, thấy mọi thứ thật vô thường. Đã thấy "Nhi nhĩ thuận", nghe mọi thứ, thấy mọi thứ xảy ra với mình, với người, nhẹ nhàng hơn. Lết về tuổi tám mươi, về những năm tháng cuối của cuộc hành trình, mới giật mình ngộ ra, cái chìa khoá của cuộc đời, những hoài bão, những ước mơ ... ta đã để lại ở tuổi hai mươi.

Nhiều lúc chỉ mình với mình, vẩn vơ tôi nghĩ: không rõ chìa khoá của cuộc đời tôi, tôi đã gửi ở nơi nao khi tôi tuổi hai mươi./.

*Trang Tử (365 - 290 TCN) triết gia Trung Quốc.

Read More..

16 thg 3, 2016

Nhận thức lại!

Thấy mọi người thường hay ca thán về cảnh sát giao thông. Lại ví các anh như cá tra, thổi còi là vặt không từ cái gì. Nói năng thì hách dịch. Nhưng nghĩ, bây giờ ngành nghề nào ở dải đất hình chữ S này chả có người "thế này thế kia". Nói thế, nghĩ thế là hơi phiến diện.

Chả có ý bênh các anh cảnh sát giao thông, mình chỉ kể chuyện này (thật100/100) để mọi người cùng nghĩ lại, không thì oan cho các anh.

Chuyện thứ nhất: Mấy năm trước khi cu Bi nhà mình đang còn học lớp 12. Bạn gái đi Sài gòn về, điện nói Bi ra bến xe đón. Nhận điện, có yếu tố gái gú, Bi quên cả đội nón bảo hiểm. Tất nhiên là anh cảnh sát trực ngay ngã tư tuýt còi bắt Bi dừng lại. Bi nhà mình biết sai, nói: em đi đón bạn gái vội quá nên quên đội nón các anh thông cảm. Nhìn cái mặt non choẹt của Bi, một anh hỏi: Bằng lái xe đâu? Cái này thì Bi làm gì có. Để bạn gái phải chờ ở bến xe, không đành. Thật thà Bi hỏi: anh ơi! anh có ăn mãi lộ không? Tưởng Bi con nhà đại gia, anh cảnh sát chần chừ một chút rồi thầm thì:ok! Rồi vờ làm ngơ quay đi chỗ khác. Bi móc túi trên túi dưới ra một nắm tiền đều loại mệnh giá năm trăm với một ngàn. Quay lại thấy nắm tiền lẻ của Bi, suýt nữa anh văng Đu ma, nhưng do được học hành rèn luyện  nên anh kịp thời điều chỉnh ngay khuôn mặt, rất nghiêm. Cất tiền đi! Nộp phạt.

Hôm sau mình phải ra kho bạc đóng 400 ngàn tiền phạt mới lấy được xe về.

Đấy ai bảo các anh như cá tra!

Rất nghiêm túc! Rất không thích tiền lẻ.

Chuyện thứ hai: Hôm mình đi SaPa, thuê con xe máy vào thăm các bản rồi vòng vèo khắp phố phường. Phố núi êm ả, tĩnh lặng, con người hiền hoà thân thiện, tự dưng thấy đời đáng sống biết bao. Đang lâng lâng, nghe: tuýt! Nhìn ra, thấy chú cảnh sát giao thông chỉ vào mình ra hiệu dừng xe kiểm tra. Mình dừng xe đi vô, chú chào mình giọng rất nhẹ, lễ độ:"Sao chú lại đi xe vào đường cấm vậy?". Mình giật mình:"Thế à! Chú thấy người ta đi chú cũng theo vô". Trời! Chú nhìn biển một chiều kìa. Lần sau chú phải rút kinh nghiệm đấy!

Dễ thương đến thế là cùng. Mình cám ơn định dắt xe đi, trong đầu hình dung sẽ viết một bài, gửi báo Bạn đường hay báo Giao thông về chú cảnh sát giao thông thật dễ thương này thì thấy chú chỉ vào một chú cảnh sát giao thông nữa đang lấp ló ở góc phố:"Chú đến nói với sếp cháu một tiếng!". Mình đi lại chỗ chú sếp kia, chú sếp này đẹp trai, nhã nhặn không kém:"Chú đi chơi mà tụi cháu tuýt lại thế này cũng buồn nhỉ? Lỗi xe không giấy tờ, đi vào đường cấm ... là phạt ba triệu đấy. Nhưng thôi chú cho chúng cháu xin năm trăm". Chú sếp này nói từ "xin" nhẹ như mây bay gió thoảng. Nhưng mình biết  chả thoảng tí nào đâu, xin" mà không "cho"  là lằng nhằng, mất cả những ngày vui, những ngày đáng sống đây!

Ai bảo các anh là hách dịch!
Read More..

14 thg 3, 2016

Cô họ!

Mình có bà cô họ. Họ hàng dây mơ rễ má thế nào thì mình chịu, chỉ biết mỗi khi đến nhà mình cô hay nói: "Cô với bố cháu là họ hàng đấy!".

Cô là công nhân ở cùng nhà máy với bố mình. Nghe kể cô là thành phần cốt cán, con nhà bần cố nông chính hiệu nay được giai cấp công nhân giác ngộ.

Cô là đại biểu quốc hội của nước Việt nam dân chủ cộng hòa hai khóa liền.

Ngày ấy mình còn bé tí biết quốc hội, quốc hếch là gì đâu. Chỉ biết mỗi khi cô đi họp quốc hội về, khi thì cô cho tụi mình mấy bánh quy xốp, khi thì vài kẹo Hải Hà. Nhiều lần cô nói như khoe với bố mẹ mình:"Sướng lắm anh chị ạ. Bữa nào cũng như cỗ. Giò chả ăn thoải mái". 

Mình nhớ nhất câu sau cùng. Nghĩ, sao lại có cái chỗ mà người ta được ăn giò chả thoải mái nhỉ? Trong tưởng tượng của mình khi ấy: chỗ ấy chắc là phải giáp với trời! Chứ chả bao giờ nghĩ nó chỉ cách nhà mình có mấy chục cây.

Phải nói thêm thế này: khi ấy dân nước mình đói lắm, chỉ cần được ăn no là cám ơn mọi nơi rồi, là công ơn to như trời, như biển của "thượng đế" rồi! Bây giờ mỗi khi có người già bệnh sắp mất, để chờ con cháu về, người ta cho ngậm sâm Cao Ly hay sâm Ngọc Linh loại trồng mấy chục năm. Đồ rằng ngày ấy chắc chỉ cần cho ngậm miếng giò chả là kéo dài sự sống được mấy ngày, có khi có người còn  vùng dậy đi cày được cũng nên!

Cô về với tiên tổ đã lâu rồi, nhưng mỗi khi đất nước có sự bầu bán mình lại nhớ đến cô. Nhớ tới sự, "Sướng lắm ... Giò chả ăn thoải mái" mà mỗi khi cô đi họp quốc hội năm nào./.
Read More..

7 thg 3, 2016

Viết tiếp về chị.

Nhận được tin nhắn:"Chị đang ở Vũng Tàu nè, cậu rảnh không ra đây cafe. Quán X.M nghe".

Mình ra, chị nói ngay: bữa trước gặp cậu vội vội chả nói được gì, về đọc Blog của cậu, thấy cậu bôi bác chị quá! Mình cười: thế có đúng vậy không hay là em nói điêu. Chị bảo, thì đúng vậy, nhưng đưa lên cả thiên hạ biết thì cũng kỳ. Mấy đứa cháu ở bên điện về cứ hỏi: thiệt zậy không bà? Chị nói: ông Tuấn viết truyện cổ tích đấy!

Nhâm nhi nghe chị kể, cả ba đứa định cư ở bên đó. Năm ngoái chị sang bên ấy mấy tháng. Buồn lắm, ngày con đi làm, cháu đi học, mình cứ đi vô đi ra, chả có việc gì làm. Chán quá, nói, chúng mày mua vé cho mẹ về ngay. Chúng nó dỗi, mẹ không thương con cháu à, về bên ấy cũng có việc gì đâu. Mà đúng vậy cậu à, đất đai, vườn tược mình bán hết cả rồi. Bạn bè mỗi người mỗi cảnh, xa xa "kính nhi viễn chi" còn được, sáp vô nhiều khi chả biết nói chuyện gì. Ngày xưa bận bịu suốt năm suốt tháng, chỉ mong được một ngày rảnh rỗi cũng chả được, còn bây giờ ... chị thở dài, thấy "não" quá.

Mình nói, mai ngày 8 tháng 3 đấy chị, hay chị muốn làm cách mạng ngược lại, đòi quyền được làm thêm giờ cho các chị về hưu?

Chị cười: cậu thì! Vừa nói chị vừa gõ gõ lên đầu mình như chị cả gõ đầu đứa em út. Người ta chả ai biết trước được điều gì cậu nhỉ? Chị em mình từ bắc vô nam, ngày ấy đã thấy xa lắc rồi. Giờ con cháu mình lại ở cách xa nửa vòng trái đất, mà lại ở ngay cái đất nước mình đánh đuổi người ta đi!

Định nói, thì cũng như ngày xưa chị gọi em bằng chú, giờ chị gọi em bằng cậu.

Quê mình gọi thế chỉ khi chị coi mình như em út trong nhà.
Read More..