Mình có bà cô họ. Họ hàng dây mơ rễ má thế nào thì mình chịu, chỉ biết mỗi khi đến nhà mình cô hay nói: "Cô với bố cháu là họ hàng đấy!".
Cô là công nhân ở cùng nhà máy với bố mình. Nghe kể cô là thành phần cốt cán, con nhà bần cố nông chính hiệu nay được giai cấp công nhân giác ngộ.
Cô là đại biểu quốc hội của nước Việt nam dân chủ cộng hòa hai khóa liền.
Ngày ấy mình còn bé tí biết quốc hội, quốc hếch là gì đâu. Chỉ biết mỗi khi cô đi họp quốc hội về, khi thì cô cho tụi mình mấy bánh quy xốp, khi thì vài kẹo Hải Hà. Nhiều lần cô nói như khoe với bố mẹ mình:"Sướng lắm anh chị ạ. Bữa nào cũng như cỗ. Giò chả ăn thoải mái".
Mình nhớ nhất câu sau cùng. Nghĩ, sao lại có cái chỗ mà người ta được ăn giò chả thoải mái nhỉ? Trong tưởng tượng của mình khi ấy: chỗ ấy chắc là phải giáp với trời! Chứ chả bao giờ nghĩ nó chỉ cách nhà mình có mấy chục cây.
Phải nói thêm thế này: khi ấy dân nước mình đói lắm, chỉ cần được ăn no là cám ơn mọi nơi rồi, là công ơn to như trời, như biển của "thượng đế" rồi! Bây giờ mỗi khi có người già bệnh sắp mất, để chờ con cháu về, người ta cho ngậm sâm Cao Ly hay sâm Ngọc Linh loại trồng mấy chục năm. Đồ rằng ngày ấy chắc chỉ cần cho ngậm miếng giò chả là kéo dài sự sống được mấy ngày, có khi có người còn vùng dậy đi cày được cũng nên!
Cô về với tiên tổ đã lâu rồi, nhưng mỗi khi đất nước có sự bầu bán mình lại nhớ đến cô. Nhớ tới sự, "Sướng lắm ... Giò chả ăn thoải mái" mà mỗi khi cô đi họp quốc hội năm nào./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét