Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

20 thg 8, 2016

Chuyện thật như đùa.

Có lần mình rủ mấy ông anh đi nhậu thịt cầy. Trong bữa nhậu hôm ấy có ông khách lạ, trẻ, là người quen của một anh bạn mình. Anh bạn chả giới thiệu và mọi người trong bàn cũng chả ai hỏi anh bạn kia là ai. Nhậu mà! Rượu vào nhời ra thật rôm rả, nhưng cũng chỉ xoay quanh  chuyện hoa hậu với bóng đá. Một hồi có anh thì chậc lưỡi tiếc rẻ:"Xinh thế mà lấy phải thằng đó!", có anh chi tiết hơn:"Con bé phong nhũ phì đồn thế mà bất hạnh!". Cứ như chỉ có đàn ông trong cái bàn nhậu thịt cầy này mới đủ sức mang lại hạnh phúc cho các em mà thôi, còn lại: vứt! Đang rôm rả bỗng anh bạn mới xoay sang chuyện văn chương, cái này thì anh em mình "rất kỵ" ở chỗ đông người, chỗ người mới quen. Anh thao thao về văn thơ hiện đại thế nào, hậu hiện đại ra sao? Thấy chả ai nói gì, anh ấy nhả lời rất chân thành:"Các bác dân làm ăn, ít am hiểu văn chương, em nói cũng khó". Thật tế nhị! Toạc ra là anh ấy muốn nói thế này:"Phí nhời, nói chuyện văn chương với đám giai cấp cần lao  các bác như nói với đầu gối!". Anh bạn mình nghe vậy đứng hình như Từ Hải, nhưng thấy chuyện đã rồi, cố lái lảng sang chuyện khác.

Lúc bắt tay nhau "bái bai", anh bạn mình mới quay sang anh bạn kia: Ông biết mấy bác này là ai không? Đây là bác M nhà thơ, đây là nhà văn TĐT, chủ tịch hội văn học tỉnh, còn đây là bác HQ tác giả cuốn tiểu thuyết BB đang hot đấy ...

Anh bạn trẻ mặt đỏ lựng, ấp úng. Thấy cũng tội, mình quay sang trách anh bạn mình: Lỗi ở ông đấy!
Read More..

16 thg 8, 2016

Thân gửi các anh chị cùng các bạn.

Thời gian qua mình có nhận được một số bài viết của các anh chị và các bạn với nhã ý đăng tại  trang Đinh Bá Tuấn này. Trước hết mình xin cám ơn sự quan tâm của các anh chị cùng các bạn. Mình cũng đã đọc rất kỹ các bài viết nhận được. Công bằng mà nói có những bài viết thật tuyệt. Nhưng vì lý do riêng, hiện trang Đinh Bá Tuấn tạm không đăng những bài viết của các tác giả khác.

Một lần nữa xin cám ơn và thành thật xin lỗi các anh chị cùng các bạn. 
                                                  Đinh Bá Tuấn
  
Read More..

14 thg 8, 2016

Khó thật!

Lâu nay mình viết bài rồi đưa lên Fb, lên Blog chủ yếu cũng là để vui, để giao kết. Trừ những bài viết về bè bạn ra là "nguyên mẫu",  còn hầu hết là viết góp vui,  có khen, có chê, nhưng thật lòng mình chả có ý nhằm vào một cá nhân cụ thể nào ở ngoài đời. Viết về anh A, chị B, em D thì cũng là mượn  cái cá nhân để diễn đạt chung thôi. Vậy mà phiền. Nhớ mấy năm trước có em gái, cafe ở đâu cũng "Anh ơi, anh ơi!", bẵng đi chả thấy em gọi, cứ nghĩ em bận bịu công việc hay kiếm được bồ rồi. Mấy tháng sau mới gặp lại, em nói không chơi với anh nữa. Mình hỏi:"Sao vậy?". Em nói:"Sao anh đưa lên Blog chê em vậy?". Mình ngớ ra, cho đến bây giờ cũng chả biết mình chê em ấy ở cái bài viết nào. Đấy là còn nhẹ, có lần mình vừa đưa bài lên, một em gọi đến mắng mình xa xả:"Em không ngờ anh tệ thế, thù hằn gì mà anh lại mang chuyện gia đình em đưa lên Blog?". Em nói một thôi một hồi,  chả  cho  mình kịp nói lại, rồi tắt phụt điện thoại và chặn luôn số điện thoại của mình. Thế là "từ" đấy! Mà mình thì có biết"chuyện gia đình em" mô tê răng rứa nó thế nào đâu. Cách đây mấy ngày lại có một em gọi cho mình:"Anh Tuấn ơi, có gì anh góp ý thẳng cho thằng em chứ, sao lại viết bài đưa lên Blog như thế?". "Anh viết gì cơ?". Đây em đọc cho anh nghe này:"Có anh mở doanh nghiệp đang ăn nên làm ra, muốn nổi danh, đi thuê người viết sách dạy dỗ thiên hạ, để đến rồi vợ nó cũng chán. Có anh viết một câu chả biết chấm phẩy chỗ nào, láu cá láu tôm, mở doanh nghiệp, gặp thời cũng kiếm được. Yên vị làm ăn chả muốn, ti toe đi đâu cũng khoe ta nhà nọ, nhà kia, cứ như người có chữ thánh hiền. Thật chả biết dơ!". Em ấy nói:"Anh viết thế rồi mọi người nghĩ em ra sao?" . Mình phân vân:"Ủa, nhưng...em là ai nhỉ?". Em ấy trả lời:"Anh không nhớ em thật à? Em là C đây, em là em của anh T, anh T em là bạn của anh  H bạn anh đó. Anh nhớ dạo năm 2008 mấy anh em mình nhậu ở quán Lẩu Dê, đường NĐK không?".
Định kêu lên, anh mà có trí nhớ như vậy thì anh là thiên tài mẹ nó rồi, đâu có ngồi đây viết ba cái lăng nhăng./.

Read More..

6 thg 8, 2016

Một cách nghĩ!

Ngồi nhậu với mấy anh và mấy cháu. Chuyện trên trời dưới đất,  chuyện ta chuyện tàu rồi đến chuyện làn sóng ra nước ngoài định cư hiện nay. Một cháu hiện là sếp lớn của doanh nghiệp nhà nước nói:"Cháu đi nhiều nước chả đâu sướng bằng nước mình. Không hiểu sao, nhiều người suy nghĩ thật vớ vẩn, nghĩ quẩn, nghĩ cạn, cứ thích sang Mỹ, sang Úc sống. Có mời cháu cũng chả sang!". Mình cười, hỏi:"Cháu thấy sống ở Việt nam sướng thật sao?". Cháu ấy trả lời:"Sướng thật đấy chú. Làm cứ tàn tàn mà ăn sung mặc sướng. Sáng cafe, chiều đi nhậu. Ở nước ngoài nhận được đồng tiền phải làm hộc mật ra". À, ra thế! Không muốn để cuộc nhậu mất vui mình lảng sang chuyện khác.

Nhưng giờ thì muốn nói với cháu mấy điều. Thật ra sướng khổ cũng là khái niệm tương đối thôi. Do vậy việc chọn nơi sống, hay dở tuỳ theo từng người, đối với người này là tốt, người khác lại chưa chắc. Nhiều người suốt một đời cứ đi tìm nơi "bình yên chim hót" nhưng cái ngã tham, sân, si còn đó. Thế thì có đi khắp chân trời, góc bể cũng chả bao giờ tìm được sự bình yên, tìm được cái tâm an nhiên tự tại.

Nhưng cháu ơi, mỗi người mỗi cảnh, nếu lấy cái nghĩ của mình rồi cho người khác là vớ vẩn, là nghĩ quẩn, nghĩ cạn, là thế nọ thế kia, thì chính mình lại thành vớ vẩn đấy.

Cháu nghĩ ở đất nước này làm tàn tàn mà ăn sung mặc sướng ư? Hơn chín mươi triệu người ở giải đất chữ S này, bao nhiêu người được vậy? Chả cần đi đâu xa, cháu đến các khu công nghiệp vào giờ tan ca. Hàng nghìn, hàng vạn con người, như những hình nhân. Những bóng người siêu vẹo vì bị vắt kiệt sức, mà lương tháng của họ cháu biết không, chỉ vài triệu đồng thôi. Sáng với họ là củ mì hoặc năm ngàn xôi, cafe sáng là thứ quá xa xỉ. Chú không tiện nói nhiều chuyện khác, nhưng còn biết bao, biết bao phận người chịu ngậm ngùi đắng cay lắm. Thế thì một giấc mơ Mỹ, một giấc mơ Úc với họ là đẹp lắm chứ. Sao cháu lại có thể nghĩ là  họ vớ vẩn, là nghĩ quẩn, nghĩ cạn?

Có lẽ cháu được hưởng quá nhiều ân sủng, do vậy cháu hời hợt không thấu hiểu được sự vất vả, những nỗi đau và ước vọng của người khác. 

Không phải chuyện đi hay ở, mà cách suy nghĩ của cháu làm chú thật sự thất vọng./.
Read More..