Có lần mình rủ mấy ông anh đi nhậu thịt cầy. Trong bữa nhậu hôm ấy có ông khách lạ, trẻ, là người quen của một anh bạn mình. Anh bạn chả giới thiệu và mọi người trong bàn cũng chả ai hỏi anh bạn kia là ai. Nhậu mà! Rượu vào nhời ra thật rôm rả, nhưng cũng chỉ xoay quanh chuyện hoa hậu với bóng đá. Một hồi có anh thì chậc lưỡi tiếc rẻ:"Xinh thế mà lấy phải thằng đó!", có anh chi tiết hơn:"Con bé phong nhũ phì đồn thế mà bất hạnh!". Cứ như chỉ có đàn ông trong cái bàn nhậu thịt cầy này mới đủ sức mang lại hạnh phúc cho các em mà thôi, còn lại: vứt! Đang rôm rả bỗng anh bạn mới xoay sang chuyện văn chương, cái này thì anh em mình "rất kỵ" ở chỗ đông người, chỗ người mới quen. Anh thao thao về văn thơ hiện đại thế nào, hậu hiện đại ra sao? Thấy chả ai nói gì, anh ấy nhả lời rất chân thành:"Các bác dân làm ăn, ít am hiểu văn chương, em nói cũng khó". Thật tế nhị! Toạc ra là anh ấy muốn nói thế này:"Phí nhời, nói chuyện văn chương với đám giai cấp cần lao các bác như nói với đầu gối!". Anh bạn mình nghe vậy đứng hình như Từ Hải, nhưng thấy chuyện đã rồi, cố lái lảng sang chuyện khác.
Lúc bắt tay nhau "bái bai", anh bạn mình mới quay sang anh bạn kia: Ông biết mấy bác này là ai không? Đây là bác M nhà thơ, đây là nhà văn TĐT, chủ tịch hội văn học tỉnh, còn đây là bác HQ tác giả cuốn tiểu thuyết BB đang hot đấy ...
Anh bạn trẻ mặt đỏ lựng, ấp úng. Thấy cũng tội, mình quay sang trách anh bạn mình: Lỗi ở ông đấy!