Ngồi nhậu với mấy anh và mấy cháu. Chuyện trên trời dưới đất, chuyện ta chuyện tàu rồi đến chuyện làn sóng ra nước ngoài định cư hiện nay. Một cháu hiện là sếp lớn của doanh nghiệp nhà nước nói:"Cháu đi nhiều nước chả đâu sướng bằng nước mình. Không hiểu sao, nhiều người suy nghĩ thật vớ vẩn, nghĩ quẩn, nghĩ cạn, cứ thích sang Mỹ, sang Úc sống. Có mời cháu cũng chả sang!". Mình cười, hỏi:"Cháu thấy sống ở Việt nam sướng thật sao?". Cháu ấy trả lời:"Sướng thật đấy chú. Làm cứ tàn tàn mà ăn sung mặc sướng. Sáng cafe, chiều đi nhậu. Ở nước ngoài nhận được đồng tiền phải làm hộc mật ra". À, ra thế! Không muốn để cuộc nhậu mất vui mình lảng sang chuyện khác.
Nhưng giờ thì muốn nói với cháu mấy điều. Thật ra sướng khổ cũng là khái niệm tương đối thôi. Do vậy việc chọn nơi sống, hay dở tuỳ theo từng người, đối với người này là tốt, người khác lại chưa chắc. Nhiều người suốt một đời cứ đi tìm nơi "bình yên chim hót" nhưng cái ngã tham, sân, si còn đó. Thế thì có đi khắp chân trời, góc bể cũng chả bao giờ tìm được sự bình yên, tìm được cái tâm an nhiên tự tại.
Nhưng cháu ơi, mỗi người mỗi cảnh, nếu lấy cái nghĩ của mình rồi cho người khác là vớ vẩn, là nghĩ quẩn, nghĩ cạn, là thế nọ thế kia, thì chính mình lại thành vớ vẩn đấy.
Cháu nghĩ ở đất nước này làm tàn tàn mà ăn sung mặc sướng ư? Hơn chín mươi triệu người ở giải đất chữ S này, bao nhiêu người được vậy? Chả cần đi đâu xa, cháu đến các khu công nghiệp vào giờ tan ca. Hàng nghìn, hàng vạn con người, như những hình nhân. Những bóng người siêu vẹo vì bị vắt kiệt sức, mà lương tháng của họ cháu biết không, chỉ vài triệu đồng thôi. Sáng với họ là củ mì hoặc năm ngàn xôi, cafe sáng là thứ quá xa xỉ. Chú không tiện nói nhiều chuyện khác, nhưng còn biết bao, biết bao phận người chịu ngậm ngùi đắng cay lắm. Thế thì một giấc mơ Mỹ, một giấc mơ Úc với họ là đẹp lắm chứ. Sao cháu lại có thể nghĩ là họ vớ vẩn, là nghĩ quẩn, nghĩ cạn?
Có lẽ cháu được hưởng quá nhiều ân sủng, do vậy cháu hời hợt không thấu hiểu được sự vất vả, những nỗi đau và ước vọng của người khác.
Không phải chuyện đi hay ở, mà cách suy nghĩ của cháu làm chú thật sự thất vọng./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét