Đến
Đà Lạt thành phố mộng mơ, đi thăm Dinh 1, Dinh 2 lại Dinh 3, thôi thì cứ tạm
gọi theo đúng tên thời bây giờ. Nhưng mình nghĩ, những dinh thự đẹp đến thế, lung
linh lãng mạn đến thế sao người ta không thể nghĩ ra cái tên ngoài con số khô
khan ấy được nhỉ. Đem suy nghĩ ấy hỏi một nhà văn già có thời gian sống rất lâu
ở thành phố mộng mơ này, ông cười nói: người ta chả dốt đến mức như cậu nghĩ
đâu, thậm chí còn rất khôn, khôn đến mức đậm đặc ấy chứ. Thử nghĩ xem, nếu
người ta đặt cho nó là Dinh thự Hoa Hồng, Hoa Sứ hoặc Dinh thự Cây Tràm trắng, Anh đào
đỏ… những cái tên như thế đẹp đấy, gợi đấy, mơ mộng đấy, nhưng khi muốn làm phép
cộng, lại phải liên tưởng mất rất nhiều thời gian. Đặt tên những con số, dễ
cộng, dễ nhớ, chỉ cho mọi người thấy ngay rằng, mảnh đất bé tẹo như Đà Lạt mà
ông vua của chế độ phong kiến này đã có đến mấy dinh thự bao la bát ngát. Ông
ta đã sống, đã hưởng thụ sự sang giàu trên sự đói nghèo, bần hàn đến tột cùng của người dân nước ông. Bất bình chưa? Căm thù chưa? Thấy sự ưu việt của chế độ
mới chưa?
Biết vậy, nhưng mà vẫn thấy tiếc, như tiếc cho cô gái đoạt danh hiệu hoa hậu mà lại có cái tên là Nguyễn
thị Hĩm, Lê thị Mòi, Trịnh thị Mẹt.
Mà
liệu có cô gái nào có những cái tên như thế mà trở thành hoa hậu không nhỉ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét