Mình viết về ngôi đình thờ tướng công Đinh Văn Tả, có những chi tiết hư thực lẫn lộn. Ngày xuân nhân về thăm quê viết cho vui, đăng lên, mấy hôm nay nhận được khối tin nhắn, điện thoại, người quen có, người chưa quen cũng có (Về ngôi đình này cách đây gần hai chục năm mình có viết một bài đăng tại báo Văn nghệ Vũng tàu rồi). Lọc ra có hai dạng.
Dạng thứ nhất, hỏi, có đúng y vậy không? Trời ạ! Đã là tương truyền, truyền thuyết thì sao đúng y vậy được.
Dạng thứ hai, lí trí hơn, nói ông viết thế hoá ra dòng họ nhà mình bao đời nay không phất lên được là do trời hết à!? Có ông còn vận dụng chủ nghĩa Mác, nói thế là thủ tiêu đấu tranh, thủ tiêu ý chí con người. Viết cho vui mà nghe quy kết kiểu ấy, ghê quá.
Mình trả lời thế này, đúng là do Trời, vì sự mênh mông huyền bí của vũ trụ, sự bí ẩn của đất trời, con người ta đã nắm bắt được bao nhiêu đâu. Được nhồi nhét vài cặp phạm trù, chả ra đầu, chả ra cuối mà cứ tưởng bở mình đủ kiến thức giải thích được cả thế giới này thì ngộ nhận quá rồi.
Còn tương truyền, truyền thuyết và những dạng như vậy thì trong mỗi con người, mỗi cộng đồng, mỗi dân tộc đều có cả chứ chả riêng gì cái đình thờ cụ Đinh Văn Tả. Thôi thì cũng là cái hoài vọng, ước ao, thèm khát để lấp bớt đi cái hèn kém, tự ti của từng cá nhân và cả cộng đồng, cái thứ mà từ xưa đến nay, người Việt, dân tộc Việt đều sẵn có.
Độc là mình tự lừa mình cả thôi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét