Có những niềm riêng...
Một đồng và năm hào
Thời trai lơ khi đang học ở Nha
Trang mình quen Q học bên Cao đẳng sư
phạm. Quen nhau qua buổi giao lưu giữa hai trường. Chuyện trò rồi thấy thinh
thích, nhớ nhớ….
Một chủ nhật ra phố tình cờ gặp Q.
Mình mời Q đi ăn cơm trưa, cái quán cơm bình dân đoạn cuối đường Trần Phú xuống Chợ Đầm.
Yên tâm trong ví có năm đồng rưỡi
(còn nhớ rõ có tờ 5 đồng và tờ 5 hào). Ăn
xong, tính tiền hết có một đồng rưỡi. Rút ví, rất tự tin nhưng lật qua lật
lại chỉ còn tờ năm hào. Tờ năm đồng như đã có cánh bay đi. Thời đó đâu có cái
máy alô như bây giờ để nhắn gọi thằng A, thằng B mang tiền đến cứu tao. Tứ cố
vô thân, trên răng dưới đó lấy gì mà đặt cọc!?
Thấy mình loay hoay rồi Q cũng
nhận ra tình thế:“Thiếu tiền hả anh?”. Mình gật. Mở ví của Q ra còn đúng một
đồng. May. Vừa đủ.
Ra về, tẽn tò, chả muốn nói gì, thanh
minh gì.
Tuần sau rồi tuần sau nữa mình
chờ Q ở cổng trường, muốn gặp và cũng muốn gửi lại Q số tiền đó, nhưng chờ rồi nhắn
mãi không thấy em. Chả rõ lí do vì sao.
Từ ngày ấy đến giờ vẫn chưa gặp.
Về Nha Trang bây giờ không còn quán cơm ấy nữa,
nhưng mỗi lần qua đoạn đường đó thấy mặt lại nóng bừng.
Chuyện que kem
Chuyện tình của lão nhà văn bạn mình lại còn “bi đát” hơn. Lão kể: Ngày
học đại học lão say một em cùng khoa nhưng khác lớp như điếu đổ. Em kia theo
đánh giá của lão thì:"Tình trong như đã, mặt ngoài còn e”.
Một trưa lão lang thang bờ hồ
Hoàn Kiếm hóng mát, lúc ngang qua Thủy Tạ móc trong túi còn hai hào, lão chen
vào mua một que kem. Vừa lúc đưa que kem lên miệng thì nàng xuất hiện trước mặt
lão. Ông giời chơi đểu lão đến thế là cùng! Giấu đi cũng không được. Mua thêm
thì không có tiền. Lão ước đất dưới chân lão nứt ra, thọt một phát lão biến
mất thì sung sướng biết bao. Nhưng đất lại không nứt, nàng vẫn đứng trước mặt
lão, hỏi vài câu bâng quơ…rồi đi.
Một mối tình vừa chớm nở với bao
mộng ước, chỉ vì không có hai hào mua thêm một que kem thôi mà đã phải sớm lụi
tàn.
Than ôi! Để rồi gần nửa thế kỉ sau vẫn đôi
chút ngậm ngùi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét