1.
Mình thích truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp từ khi anh mới xuất hiện trên văn
đàn. Với vốn sống ngồn ngộn của những năm tháng ăn ngủ cùng núi rừng miền Tây
bắc. Lại có cả tuổi thơ trong cái nôi đồng giao của miền quê Bắc bộ. Chứng kiến
những năm tháng bản lề giữa chiến tranh và hòa bình, giữa bao cấp và thị
trường... Với vốn sống ấy dưới ngòi bút tài hoa, anh đã cho ra những tác phẩm
bất hủ: Tướng về hưu; Muối của rừng; Những người thợ xẻ; Thương nhớ đồng quê và
nhiều truyện ngắn khác. Đọc những truyện ngắn ấy thấy hơi thở của đời sống, của
thiên nhiên như phả ra trước mặt. Và như nhà văn Nguyễn Khải nói về những tác
phẩm của anh: “Truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp đã đào mồ chôn những nhà văn
thế hệ trước”.
Nhưng đến truyện “Không khóc ở California” thì
anh gần như hết vốn. Văn anh vẫn hay, nhưng mình bắt đầu thấy giả giả, uốn éo và
không thích nữa. Nhiều người tiếc sao anh không viết thêm, nhưng với mình anh
dừng nhưng thế cũng đã hơi muộn. Thực tế về sau anh có thử viết thêm Tiểu thuyết,
kịch nhưng đúng là hỏng hẳn.
Như
một lời tiên đoán cho mình, Thiệp từng viết trong một truyện ngắn rằng: cái
hay, cái bất hủ chỉ nằm trong sự trung thực, trung thực với chính mình, trung
thực tới tận đáy lòng.
2.
Mình nghiệm ra một điều, càng có tuổi lại càng lười đọc. Mắt mũi kèm nhèm, nhức
đầu đau vai gáy đã đành, nhưng có lẽ lí do chính vẫn là sự thẩm thấu, thấm
mĩ của mình đã thay đổi rất nhiều. Nhiều
truyện ngày xưa mình đọc thấy hay thế, giờ đọc lại sao lại nhạt phèo, chán
ngoét. Chả trách lão bạn mình, ngày học cấp 3 rồi vào đại học lão yêu say đắm
một em cùng lớp, với lão lúc ấy dung mạo của em là nhất trần gian, nàng Bạch
Tuyết cũng là dạng vứt. Nhưng khổ nỗi cứ tình si đơn phương vậy thôi chứ em kia
chả coi lão ra cái xi nhê gì. Gần nửa
thế kỉ trôi qua, giờ ngồi uống caffe lão giở ảnh chụp chung cả lớp hồi ấy cho
mình xem, chỉ đấy đấy. Đấy đấy lùn lùn mũm mĩm, mặt tròn vành vạnh. Mình cười,
lão cũng cười, nói: sao thẩm mĩ của mình khi ấy tệ thế!
Và
cũng lại nghiệm ra một điều nữa, cái gì rồi cũng thay đổi, cần phải biết chấp
nhận hiện tại, trung thực tới tận đáy lòng với hiện tại.
3.
Tưởng rằng không còn khả năng đọc truyện được nữa, nhưng nghe lão bạn già giới
thiệu có cuốn “Miền Thơ Ấu” hồi kí của
nhà văn, nhà chính trị phạm Vũ Thư Hiên hay và cảm động lắm. Về tìm trên mạng
và đọc. Như có ma lôi, đọc một mạch hết mấy trăm trang. Văn thì cũng không có
gì đặc sắc, nhưng cuốn hút và thật sự cảm động. Ai đã từng có tuổi thơ phải sơ
tán về nông thôn, sống ở thị tứ những năm dưới sự cai trị của những người
cộng sản, đều như thấy mình, bạn bè, anh chị em mình ở trong đó. Nhân văn, chân
thực không hề uốn éo.
Thế
mới biết cả trong đời sống và trong văn học chỉ có sự trung thực mới thực sự
sống mãi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét