Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

7 thg 3, 2020

Khen thế quá bằng chửi!


Giữa lúc nước sôi lửa bỏng, cả thế giới đang đau đầu về nạn dịch CoVid mà lại đi khen chê một truyện tào lao nào đó ở trên mạng thì đúng là chả đâu vào đâu thật.

Nhưng ở đây nó liên quan tới một người mà mình rất quí mến. Nhà văn, nhà chính trị phạm  Vũ Thư Hiên. Gần đây trên trang Fb của mình, ông đã giới thiệu truyện ngắn "Con thú bị ruồng bỏ" của một người viết,  thú thực mình chưa khi nào nghe tên. 

Việc giới thiệu tác phẩm của bạn bè của người khác trên trang của mình là chuyện bình thường. Cả việc khen chê cũng là bình thường. Ngay đầu trang ông giới thiệu đây là truyện ngắn hay! Mình cũng cố gắng đọc hết. Một câu chuyện hư cấu, kể về một ông tướng với hai con chó. Văn vẻ kết cấu truyện ...ở tầm học sinh phổ thông. Thô thiển nhất là ở đoạn kết. Mình cũng có thời gian ở lính và chưa bao giờ, chưa khi nào  mình đánh giá cao về nhân cách, tri thức... của các tướng lĩnh cộng sản. Nhưng cũng không thể một ông bạn nào lại nói với bạn mình, một ông tướng xuất thân từ dân thị thành hào hoa phong nhã, nếm trải đủ ngón trường đời một câu ngớ ngẩn như dạy con trẻ ở phần kết của truyện:"...Thân thể cháu Quỳnh vẫn còn nguyên vẹn. Nhưng băng đạn mà ông đã bắn vảo lòng nhân ái, vào tình yêu  thiên nhiên  của cháu Quỳnh thì không thể nào cứu chữa nổi". Một câu sáo rỗng, y như triển khai nghị quyết cho toàn chi bộ chứ đâu phải câu nói với bạn!

Nhà văn quá cố NK đã từng:"Khen cho nó chết!". Mình nghĩ bác Hiên chả bao giờ như thế. Cũng chẳng thể trình như bác lại không nhận ra, ở đây là khuyến khích, là câu khen xã giao thôi. Cũng như ta khen một cô gái hình thức còn khiếm khuyết:" Em có nét dịu dàng thuỳ mị quá!". Thế thôi.

Nhưng cái đáng nói, sau khi truyện được giới thiệu và có lời khen của bác Hiên, thấy có nhiều bạn viết hùa vào hơi quá. Nào là:"Truyện ngắn hay nhất thế kỉ", "Một siêu tác phẩm văn học"...

Khen thế quá bằng chửi!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét