Vụ việc bà Lê Thị Hiền, phó chủ tịch phường Bãi Cháy, thành phố Hạ Long với chị bán rau xôn xao dư luận mấy ngày qua. Rất nhiều người nghĩ: sao "mẹ" này dại thế, đã vô cảm, ăn nói vô đạo, lại còn tự quay clip tung lên mạng, khác gì vạch áo cho người xem lưng.
Mình thì nghĩ bà Hiền không dại, thậm chí là rất "khôn" nữa. "Tốt khoe, xấu che" bà ta luôn nằm lòng triết lí đó. Quay clip, chia sẻ với một nhóm quan chức. Ngụ ý bà ta: thấy tôi nhiệt huyết, kiên quyết với nhiệm vụ của mình chưa? Thấy sự vận dụng biến báo, năng lực trị dân của tôi chưa? Và mơ: cấp trên sẽ xem, sẽ cất nhắc lên vị trí cao hơn. Và nếu: clip trên không lan tràn trên mạng xã hội, dân tình không phẫn nộ phê phán ... Với kinh nghiệm mấy chục năm làm công chức, mình rút ra một nhận định: ước mong của bà Lê Thị Hiền hoàn toàn thành hiện thực.
Nói ra như vậy để thấy rằng, trường hợp của bà Hiền không phải là cá biệt. Nó có rất nhiều đất để sống, để dung dưỡng. Mình nhớ cách đây khoảng hai chục năm, tivi truyền hình trực tiếp phiên họp quốc hội, một nữ đại biểu khi tham luận, nhắc đi nhắc lại cụm từ:"tụi dân nó không nghe...". Ngày đấy chưa có hệ thống truyền thông mạng xã hội như ngày nay và bà ta cứ "vô tư" bước lên chức vị cao hơn.
Không vơ đũa cả nắm, nhưng cũng phải thấy rằng, sự vô cảm, vô đạo như một động lực, một bàn đạp để đội ngũ quan chức tiến tới. Và, virút đó đang lan rộng khắp đội ngũ "đày tớ" trong thể chế này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét