Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm Quê. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cảm Quê. Hiển thị tất cả bài đăng

14 thg 6, 2011

Cảm Quê

              Đinh Bá Tuấn

Quê tôi ven triền sông Thái Bình xuôi về phía Lục Đầu Giang. Ngày bé nhiều buổi chiều tôi từng tha thẩn dọc bờ đê nhìn những con thuyền với cánh buồm nâu no gió xuôi dòng, thầm ước một ngày kia mình được ngồi trên con thuyền ấy lướt sóng lao đi. Lớn lên chút nữa, ngòai cánh buồm nâu thẫm và những ô cửa tò vò bé tí tẹo, tôi còn thấy cả nỗi vất vả, nhọc nhằn của những vạn thuyền. Rồi tôi rời quê ra đi. Tôi đi dọc miền đất nước. Tôi đã đến sông Hương, sông Hàn, sông Đà Rằng ở miền Trung, sông Đồng Nai, sông Tiền, sông Hậu ở Nam bộ, nhưng những buổi chiều tuổi thơ với những cánh buồm trên sông Thái Bình xuôi phía Lục Đầu Giang cứ theo riết trong tôi. Trước dòng sông nào tôi cũng thấy vảng vất ở đâu đây, những con thuyền với cánh buồn nâu và những ô cửa tò vò bé tí tẹo… Đến nỗi tôi luôn nghĩ rằng nhà thơ Nguyễn Bính khi viết những dòng thơ: “ … Anh đi đấy, anh về đâu – Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm …” là viết riêng cho dòng sông với cánh buồm tuổi thơ tôi.

Hai mươi năm qua đi, tôi trở về quê, trở về dòng sông xưa. Dòng sông đang mùa lũ đục ngầu phù sa. Tôi dõi mắt tìm cánh buồm nâu và những ô cửa tò vò …nhưng không thấy, chỉ thấy những con tàu sơn xanh, sơn đỏ, tiếng máy nổ vang cả dòng sông đang xuôi ngược. Hai mươi năm - Một thế hệ khác đã ra đời: khỏe khoắn, vội vã và cũng đầy thực dụng. Thế hệ trẻ hôm nay liệu còn ai biết đến những con thuyền với cánh buồm nâu và những ô cửa tò vò bé tí tẹo đã đi vào thơ ca, đi vào máu thịt của thế hệ tôi? Lẩn thẩn, lẩn thẩn mất rồi! Chỉ còn dòng sông Thái Bình xuôi phía Lục Đầu Giang, dòng sông chứng kiến bao thăng trầm của lịch sử dân tộc, mang theo bí mật của bao con người, bao triều đại, mang cả tuổi thơ tôi, muôn đời trẻ mãi …/.

                           Hải dương - Vũng Tàu, tháng 7/2002

Read More..