Đinh Bá Tuấn
Những ông bố
Câu chuyện thứ nhất:
Mấy
hôm lễ 30/4, 1/5, rồi ngày 7/5 chiến thắng Điện Biên Phủ, cứ bật tivi là gặp
ngay cảnh phỏng vấn gặp gỡ những bà mẹ Việt nam anh hùng. Anh hùng ở
đây là họ có nhiều đứa con bị hy sinh trong chiến trận. Mình thấy những bà mẹ
được phỏng vấn bên cạnh cái tự hào, cái vinh quang, họ đều mang nỗi buồn sâu
thẳm.
Nhưng
sáng nay, lại thấy nhà đài phát cảnh gặp gỡ phỏng vấn một ông bố (chắc bà mẹ đã
mất) có ba đứa con hy sinh cả ba. Không có nỗi buồn, chỉ thấy người đàn ông vung tay, khua môi múa mép về chủ nghĩa anh hùng cách mạng, về
trách nhiệm công dân, như lãnh đạo diễn thuyết trước giai cấp cần lao. Tay phóng viên đặt câu hỏi: Nếu như ông còn những người
con khác, ông có cho ra trận tiếp không? Vẻ mặt câng câng ông ta trả lời: Cho
đi chứ, dù phải hy sinh đến đứa cuối cùng! (Câu này mình nghe quen quen !!!).
Nhìn cái mặt câng câng vô cảm, mình muốn lôi lão ra khỏi tivi, vả ngay vào cái
mồm thối của lão…!
Câu chuyện thứ hai:
Có
chai rượu ngon, mình bảo vợ: “Em cất dùm anh, thế nào lễ này thằng Dân cũng
vô”
Khuya
1/5, mới thấy nó đến, mặt mày xanh lét. Nó nói: “Tao phải đi bằng ô tô dọc
miền Trung, tối mới lên máy bay từ Nha Trang vào”. Thế rồi lăn ra ngủ.
Nó
bây giờ là đại gia, người ta nói nó có số trời cho! Với mình, có tâm, có đức
như nó, trời cho là xứng đáng.
Năm
nào cũng vậy, vào những ngày này nó lại đi dọc miền đất nước thăm những người bạn đã nằm xuống. Một tay nó đưa mấy chục bộ hài cốt của bạn bè từ Campuchia về. Nhiều gia đình bạn bè nó khi xưa, nhờ
có nó giúp mà cuộc sống khá lên.
Thằng Dân
đi lính sau mình một năm, khi đang học năm hai đại học Thủy sản Hải Phòng. Đi lính, đánh nhau chán với quân Trung Quốc ở phía Bắc, đầu
năm 1980 đơn vị của nó được điều sang Campuchia. Ở phía Bắc thi thoảng còn bùng
về nhà được, sang bên kia là hết. Những ai đã từng ở chiến trường Campuchia
những năm ấy mới rõ chiến tranh khốc liệt như thế nào! Lực lượng của PônPot khi ấy còn rất mạnh. Nhiều vùng, ngày là
của ta, đêm là của địch. Đơn vị nó đóng quân ngay vùng Angkor Thom, Angkor Wat,
một trong những vùng chiến sự ác liệt nhất của Campuchia thời ấy.
Nó
đi, bố nó ở nhà nhớ nó tới ngơ ngẩn. Ông bỏ việc quyết định sang Campuchia tìm
con. Nhưng ngoài cái số hòm thư mà nó gửi về, ông cũng chả rõ con mình đang ở đâu
trên cái đất Campuchia lạ lẫm ấy. Chiến tranh, bom đạn, chết chóc càng làm ông quyết
tâm phải tìm được con hơn. Gần hai tháng trời, ăn bờ, ngủ bụi ông đã tìm được
đúng đến đơn vị của con mình. Mọi người trong đơn vị sững sờ, không ai hiểu,
với thân gầy chưa đầy bốn chục ki lô kia, sức mạnh nào để ông vượt hàng ngàn
cây số, vượt biên giới, đến cái vùng chiến sự ác liệt này!
Ông
ở đơn vị, ngày thì phụ bếp với anh nuôi, đêm ra chốt cùng với con. Có đêm quân
PônPot vào, ông cũng một mình một súng bắn trả ( đúng là bản hùng ca). Nhưng thực tình thì ông đang tìm cách
làm sao để đưa được con mình về! Cái “âm mưu” tưởng chỉ mình ông rõ, nhưng lại không qua được mắt của người đại đội trưởng quê Thái Bình, một thày giáo phải
vào lính. Được ba tuần, một hôm người đại đội trưởng
ấy cho tập hợp cả đơn vị. Trước đơn vị anh cảm ơn ông đã đến. Anh nói, không
thể để ông ở lại đơn vị được, ngày mai có xe của tiểu đoàn đi NongPenh anh sẽ
gửi ông về Việt nam, nhưng câu tiếp theo của anh mới làm ông thực sự chú ý:
“Với những thành tích xuất sắc của đồng chí Dân lập được trong thời gian qua,
đơn vị cho phép đồng chí đi theo xe tiễn bố mình về tới NongPenh”.
Rồi
chuyện gì phải xảy ra, đã xảy ra. Về đến NongPenh ông cùng Dân bắt xe tiếp về Việt
nam. Nhưng một tin buồn, sau hôm ông và Dân rời đơn vị một tuần, quân Pôn
Pốt tấn công vào đơn vị, mấy chục người hy sinh, có cả người đại đội trưởng, thày giáo hiểu thấu lòng người ấy.
Ông
mất cách đây gần chục năm, bệnh ung thư vòm họng. Thằng Dân theo ông đi khắp
các bệnh viện trong và ngoài nước. Nghe ở Tây Tạng có người chữa được bệnh này.
Nó bay vào hỏi Phạm Khắc, giám đốc đài truyền hình thành phố Hồ Chí Minh (người
làm Mekong ký sự) đi đường nào đến cho tiện.
Chưa kịp thì ông đã đi. Hôm đưa bố nó về với phật, nó không khóc được tiếng
nào, mặt nó căng ra, mình thấy từ mắt nó bật ra không phải là nước mắt mà là những giọt máu!
Tới
trưa, mình đánh thức nó dậy, mở chai rượu, nó ngăn lại: tao không uống đâu, ăn
cơm với vợ chồng mày xong tao phải đi Hàm Tân, có hai thằng (hài cốt) mới đưa được từ bên
kia về tháng trước, tối tao về Sài gòn rồi ra luôn. Mình đưa cho nó chai
rượu, thôi mày cầm đi mà uống. Nó chả nói gì, cho vào ba lô. Nhưng mình biết,
chả có người sống nào được uống chai rượu ấy đâu, rồi nó lại đổ hết lên những
nấm mộ... ./.
Vũng Tàu, tháng 5/2012