Search...

Giới thiệu về tôi

Vũng Tàu, Đông Nam Bộ, Vietnam

22 thg 6, 2011

Những người đáng nể!

Đinh Bá Tuấn

Đọc báo thấy ông huấn luyện viên đội tuyển bóng đá Việt nam kể rằng: nhiều phóng viên Việt Nam khi phỏng vấn ông hay có lời "dạy dỗ": Ông phải cho đội tập thể lực theo cách này, phải đá với đấu pháp này...Khi hỏi một phóng viên luôn tỏ ra mình sành sỏi vế bóng đá, ông rất ngạc nhiên {hay giả vờ ngạc nhiên} khi biết phóng viên này chưa bằng tuổi con ông, chưa bao giờ chơi bóng đá. Ông nói: "Tôi đã trên năm mươi tuổi, chơi bóng đá chuyên nghiệp và làm huấn luyện viên ở nhiều quốc gia khác nhau, sống với nhiều nền văn hóa khác nhau, nhưng thú thực chưa ở đâu, chưa khi nào tôi thấy cái kiểu "tự tin" như thế. Bản thân tôi vẫn luôn phải học hỏi từng giờ, từng ngày. Phóng viên tuổi trẻ này thật đáng nể! ".

Kiểu "tự tin" này ở đất Việt tôi nhiều lắm, chả phải trẻ mới thế đâu, già cũng đầy "bác" ạ.

Có gia đình hàng xóm, anh chị là công chức nhà nước, tốt bụng, xong phải mỗi cái nghèo. Tháng trước có thằng em ruột của anh cùng vợ nó ở nước ngoài về thăm. Nghe nói chúng về Việt nam đầu tư dự án gì lớn lắm. Không nói, nhưng ai trong cái hẻm nhỏ này đều mừng cho anh chị có đứa em như vậy, chắc từ nay sẽ đỡ được phần nào!  Mình có gặp thằng em khi nó vào ủy ban thành phố tìm hiểu để đầu tư. Béo tốt, nói năng trên tiền. Chúng ở khách sạn, mỗi lần đến nhà thằng em luôn mồn ta thán: anh chị phải sống thế này, thế kia. Con vợ thì có vẻ ý tứ hơn, nhưng thái độ thì đủ cho thấy: tôi về đây vì tôi là vợ em anh thôi. Ở hai tuần lúc đi chúng đưa chị 100 đô như để trả tiền cho những bữa ăn. Tôi hỏi chị có cầm không? Chị nói: Có cầm chú ạ. Tôi sợ chúng nó buồn.

Thương chị. Nghe mà muốn giận.

Ở cơ quan, chị phó phòng mấy hôm này cứ photo từng tập dày. Chị kể có bố chồng ngoài Bắc gửi gia phả dòng họ vào nói chị phải  photo gửi hết cho con cháu trong này. Tôi nói: chị có ông bố chồng như thế là nhất rồi đấy. Nghe tôi nói, chi cười không thành tiếng. Đúng lúc ấy chuông điện thoại réo vang. Thay cho trả lời tôi, chi bật nút phát. Đầu dây giọng đàn ông sang sảng:" Con đã phát hết gia phả dòng họ cho các em, các cháu chưa?"- " Dạ, con bận quá mới đang photo"- " Gửi ngay con nhé, đây là trách nhiệm với dòng họ, với tiên tổ đấy". Hình như thấy mình hơi quá lời, ông chuyển sang đề tài thăm hỏi: " Này con, thằng Rạng cháu đích tôn của ông năm nay học lớp mấy rồi?"- " Dạ, cháu tên là Đức chứ không phải Rạng, năm nay cháu học lớp 7 rồi ông ạ"- " Thế hả! con đưa gia phả cho nó đọc nhé".

Bây giờ thì tôi đã hiểu cái cười bí hiểm không thành tiếng của chị. Sự khôi hài đã vượt quá lẽ thường. 

Tôi đọc, tôi nghe, tôi thấy ở đất Việt mình có nhiều người đáng nể thật!

                                                                                Thành phố Vũng Tàu



up


3 nhận xét:

  1. Sáng nay đọc xong bài này của anh thấy đất nước mình sao nhiều nhân vật nhố nhăng thế. Mong anh khỏe.Tích cực viết bài anh nhé.

    Trả lờiXóa
  2. Ai vậy? Chả phải riêng ở nước mình đâu, nó xảy ra ở khắp nơi trên thế giới này bạn ạ, có cái là mình thấy vậy thì tạm viết vậy thôi. Cám ơn bạn.

    Trả lờiXóa
  3. Cháu cũng đã đọc bài này chú viết, cháu thấy rất hay và thích.

    Trả lờiXóa