Nghệ thuật mới
Có
một sự thật là: chưa bao giờ số lượng những người tìm cách chứng minh mình là
người tử tế lại đông như bây giờ trong khi số lượng những hành động tử tế lại
ít hơn bao giờ hết.
Tử
tế chính là lẽ sống cho cả cuộc đời của một con người. Để làm được người tử tế
quả là một thách thức khổng lồ. Nó đòi hỏi người ta phải sống vì cái đúng và vì
người khác từng giờ, từng ngày và suốt cả cuộc đời không bao giờ được phép
ngưng nghỉ. Sự tử tế biến mất ngay lập tức khỏi mỗi chúng ta khi chúng ta đố kỵ
và ghen ghét người bên cạnh. Sự tử tế cũng biến mất ngay khỏi chúng ta khi
chúng ta cảm thấy khó chịu khi người được mình giúp điều gì đó lại không biết
cách bày tỏ lòng biết ơn chúng ta, không biết cách tung hô sự giúp đỡ của chúng
ta và không biết cách quảng cáo cho sự giúp đỡ của chúng ta. Khi chúng ta tìm
cách công khai lòng tốt của chúng ta với
một ai đó thì sự tử tế của chúng ta lại giảm đi một chút. Và đến lúc nào đó,
khao khát quá mức được công khai lòng tốt của mình cho thiên hạ biết sẽ xóa đi
toàn bộ lòng tốt ban đầu của chúng ta. Tất nhiên ai được chúng ta giúp đỡ, được
chúng ta ban phát lòng tốt , trừ một số rất ít còn lại đều tìm cách này hay
cách khác bày tỏ lòng biết ơn của họ.
Ông
cha ta đã nói tới việc tích đức và luôn luôn khuyên bảo con cái tích đức chứ
mấy ai khuyên con cái tích của. Tích đức và tích của là hai con đường ngược
nhau . Tích của là gom góp tiền bạc vào cái túi riêng của mình, còn tích đức là
ban phát sự tử tế cho thiên hạ. Nhưng ngày nay, có một sự thật mà chúng ta đều
phải thừa nhận: đó là có không ít những
người lên tiếng về sự tử tế nhưng thực chất lại chỉ làm sự “tử tế” cho cá nhân
mình mà thôi. Nghĩa là những gì người đó thể hiện chỉ để cho thiên hạ biết đến
họ chứ không phải làm cho thiên hạ. Một trong những yếu tố làm nên sự tử tế
chính là sự hy sinh. Mà sự hy sinh đầu tiên và quan trọng nhất là hy sinh lợi
ích của mình. Nghĩa là họ gom góp những cái gọi là sự tử tế để làm đầy cái túi
cá nhân của họ mà thôi. Như thế sự “tử tế” ấy chỉ là sự “tử tế” cho con người
họ chứ đâu phải sự “tử tế” cho thiên hạ.
Có quá đông sự lên tiếng của những người mà trong cuộc sống lâu nay họ là những
kẻ tham lam, đố kỵ và chẳng sống vì ai. Nhưng họ lại là những kẻ to tiếng nhất
về sự tử tế. Sự tử tế của họ chỉ là ngôn từ chứ không phải sự tử tế từ cái tâm. Và khi sự này, vụ nọ hết thời gian tính của nó thì sự tử tế của
những người như vậy lại biến mất. Họ trở về đời sống thường nhật với những đố
kỵ, ghen ghét, ích kỷ và vô cảm. Cái sự “ tử tế” như thế có thể gọi là “mùa tử
tế”.
Mỗi
năm có một hoặc vài ba mùa tử tế. Mà cái mùa tử tế này thì lúc nào cũng bội
thu. Bội thu mùa lúa, mùa khoai làm cho đời sống con người thêm no ấm, còn bội
thu “ mùa tử tế” thì chỉ làm cho con người và xã hội tồi tệ thêm mà thôi./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét