Nguyệt Phạm
Ở đâu đó người ta nói :
Đôi khi người ta khóc chỉ vì thương nhau
Đôi khi người
ta đánh nhau chỉ vì không có gì phải/ cần kiềm chế
Đôi khi người
ta vuốt ve chỉ vì lâm thời
Đôi khi người
ta cười chỉ vì vui
Đôi khi người
ta hồ hởi vì nghĩa vụ
Đôi khi người
ta vừa uống, vừa khinh, vừa chửi
Đôi khi người
ta nhớ chỉ vì nhớ
Và đôi khi
người ta khóc chỉ vì được ôm nhau – không hẳn
buồn, vui,
nhớ hay diễn kịch.
Một cái ôm,
không giới tính
Không quyền
lợi
Chỉ vì người
ta cần ôm nhau
Và người ta
khóc
Những giọt
nước mắt vô hình.
Tôi trẻ? Đôi
khi khi tôi hoài nghi về điều đó
Tôi già?
Chưa bao giờ dám khẳng định
Tôi lượn ươn
và hay lơ ngơ
Tôi có tóc bạc,
chuyện xảy ra chẳng có gì nghiêm trọng
Trong một
cơn xô đẩy, có người đàn ông phát hiện tóc tôi bạc- người đầu tiên
Sao có người
đàn ông tỉ mẩn đến vậy?
Giống mẹ tôi,
anh nhổ tóc bạc một cách nồng nhiệt-
Một khung cảnh
khá thơ mà tôi chẳng nghĩ được gì. Chỉ vô
duyên hỏi
sao anh có mùi của mẹ.
Lần đầu tiên,
những ngón tay lướt trên da mình tôi mơ hồ nghĩ
về một sự
ngưỡng vọng.
Lần đầu tiên
nhìn một gã đàn ông mà tôi tự hỏi một cách
kích động:
Gã này khỏa thân thì trông như thế nào ? Gã
làm tình có
nồng nhiệt, buồn cười, lóng ngóng …?
Lần đầu tiên
có một người trong giấc mơ nắm tay đưa tôi
đến một thế
giới màu sắc, nhẫn nại và khoan dung.
Một gã đàn
ông trong đầu tôi hiện hữu, mơ hồ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét