Đinh Bá Tuấn
Một ngày sát gái!
Đến
Nam Phi lần này là dự hội nghị về bất động sản, nhưng mục đích
chính là đi xem bóng đá trận bán kết World Cup. Vé bạn đã mua sẵn từ năm trước,
giá vé chính thức là 600 USD, nhưng trước trận đấu một ngày xem trên mạng vé chợ
đen lên đến trên 5000 USD. Thực lòng với dạng tay chơi nửa mùa như mình con số
trên cũng có sức quyến rũ. Thoáng nghĩ… giá như… xem tivi cũng tốt! Nhưng mà vé
của bạn đãi, bạn lại cùng đi xem với mình, thế là không nghĩ vớ vẩn được, tay
chơi nửa mùa lại trở về phong thái hiên ngang vốn sẵn dáng người.
Ngày
diễn ra trận đấu, buổi sáng dậy mình thấy cả khu Resort nhốn nháo, tưởng có
chuyện gì, nhìn ra thì thấy chiếc Limousine đến đón tụi mình. Thằng lái xe mặc
vét đen, kính đen, giày đen bóng lộn, mặt ngầu như mật vụ Mỹ. Các em phục vụ ở
Resort ào ra bên xe chụp ảnh. Ở Mỹ loại xe này đỗ đầy trước các khách sạn nhưng
ở Nam Phi đây là của độc, bước lên xe này chỉ có các đại gia và tay chơi thượng
hạng. Thoáng cái thấy mình cứ như bước sang đẳng cấp khác. Có em Reception xinh
như mộng, mấy lần mình ỡm ờ thả lời ong bướm nhưng chả ăn thua gì. Em cứ ngây
ra, chả rõ em giả vờ không muốn bắt chuyện hay là tiếng Anh của mình chuẩn quá em
nghe không được! Thấy em lấp ló ở cửa nhìn ra, chớp ngay cơ hội mình mời chụp
ảnh chung. Không những chả từ chối, em còn cười tươi như hoa, ghé sát vào mình,
mùi nước hoa bây giờ nghĩ lại vẫn còn thơm! Lại ân cần: anh phải mang thêm áo nhé,
đêm về lạnh lắm, vừa nói vừa kéo khóa áo của mình lên, môi suýt chạm nhau.
Sướng rêm!
Các
“đại gia” bước lên xe, thằng thì áo gió, thằng thì áo mút, lôm nhôm, luộm
thuộm, lộ ngay chân tướng của giai cấp cần lao tập tành ăn chơi.
Nói
về sân vận động, đúng là tụi tư bản giãy chết, chúng nghĩ sắp tới ngày tận thế
nên làm cái gì cũng mang tính hưởng thụ cao. Trước trận đấu nửa giờ khán đài trên sân vắng ngắt, mình cũng ngồi
nhâm nhi café ở dưới sảnh chờ. Chỉ vài phút, sau khi hai đội ra sân khởi động
khán đài trên sân đã kín mít, mà chả phải chen chúc gì. Nhớ lại những ngày xưa
xem bóng đá ở sân Hải Dương, trời nắng đổ lửa, sân vận động như cái chảo rang,
vậy mà đá lúc ba giờ chiều thì một giờ
đã phải vào ngồi, vạn người trên sân mà có mỗi nhà xí bé tẹo, có buồn tiểu cũng
chả dám đi.
Trận
bán kết mà mình xem là giữa Hà Lan và Urugoay, tụi mình ngồi ngay khu của cổ
động viên Hà Lan. Chả biết hôm ấy là ngày gì mà đi đâu cũng có gái ở bên. Ngồi
hàng trước tụi mình là mấy em sồn sồn cả Âu cả Á, hò hét dữ, thi thoảng quay lại đập loạn xạ, xong lại sorry,
sorry. Khi thằng Robben ghi bàn vào lưới đội Urugoay mình cũng đứng lên hét
mừng, chả rõ vô tình hay cố ý một em quay lại đập thẳng vào thằng chim của
mình. Em sorry, sorry, còn mình thì đau điếng.
Nửa
đêm mới về tới nơi nghỉ, trời lạnh gần 0 độ C, đi qua quầy tiếp tân thấy em đẹp
như mộng vẫn đứng đó. Mình hỏi, trực thông à? Em nói phải chờ tụi mình về xong
mới bàn giao. Lại cặn kẽ, nói sếp giao hay ý em vậy. Em cười: cả hai. Cảm động
quá, nghĩ cũng như ở Việt nam thôi, mình rút ví lấy tờ 50USD đưa cho em, nói
cầm để mai uống café. Thấy em sua tay,
không được, không được, mình cứ để đấy rồi về phòng nghỉ.
Ở
lại Nam Phi thêm một ngày nữa, nhưng cũng đi chơi suốt và không gặp lại được
em. Sáng hôm trả phòng ra sân bay qua quầy tiếp tân trả chìa khóa. Trực tiếp
tân là cậu thanh niên da đen, đưa cho mình phong thư nói, cô Kitty gửi ông.
Thư
(mình tạm dịch): Mr TUAN thân! Em có
việc gia đình không đến tiễn các anh được. Chúc anh và cả đoàn thượng lộ bình
an. Tạm biệt anh. (Kitty)
Cuối thư là ba chữ tiếng Việt không dấu: HEN GAP LAI.
Cả
tờ 50 đô nữa!
Lá
thư ấy và tờ 50 đô mình vẫn giữ như giữ một kỷ niệm đẹp./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét