Ở nhà con trai, sáng rảnh cafe ngay trong hẻm. Con bé bán quán hỏi: Chú ơi, vẫn như cũ nhé?. Ừ, vẫn thế cháu! Nghe cứ như mình là khách ruột của quán. Thực ra cả sáng nay nữa mới là lần thứ ba mình sang uống ở quán này. Nó mang cafe ra, miệng cười tươi, cái cười vừa hiền vừa thật thà, nói, cần gì chú gọi con nhé.
Hôm đầu tuần vào khám bệnh ở một bệnh viện lớn, gắn tên với một trường đại học lớn ở thành phố này. Bệnh nhân đông nghìn nghịt, những khuôn mặt thiểu não, lo âu. Mấy cô y tá, bác sỹ nói với bệnh nhân, giọng nhát ngừng như ra lệnh. Chả tìm thấy một nụ cười. Y như các cô đang có sứ mệnh ban phát ân huệ cho mọi người! Mà bệnh nhân ở đây hầu hết đều phải khám chữa bệnh theo giá cao, có ai cho không họ đâu.
Mình nghĩ có lẽ là do "môi trường"! Cô bé bán quán cafe, được hít thở không khí đậm chất cafein, nên cô luôn vui vẻ, dễ thương, còn mấy cô y bác sỹ ở bệnh viện kia luôn hít thở không khí có mùi thuốc bệnh, nên các cô bị trầm uất chăng!?
Lý giải vậy thôi, chứ lý giải theo kiểu học hành, bằng cấp thì khó thật!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét