Rất nhiều chuyện ở Sydney chỉ là "chuyện thường ngày ở huyện". Nhưng nếu viết nên chắc có nhiều bạn ở Việt nam sẽ nghĩ: Ôi dào, lão này sang ở được có mấy tháng "cưỡi ngựa xem hoa", " nghe hơi nồi chõ" .... rồi nói phét!
Vì vậy mình chỉ viết những chuyện mà mình đã "mục sở thị" và "thực tế trải nghiệm" mà thôi.
- Chuyện về đảm bảo giấc ngủ cho mọi người.
So với các sân bay trên thế giới, sân bay Sydney chưa phải là sân bay lớn nhất, nhưng cũng ở tầm cỡ lớn hơn nhiều so với sân bay Nội Bài và Tân Sơn Nhất của ta. Vậy mà sân bay này chỉ được phép hoạt động từ 6h sáng đến 10h đêm. Chả có đảm bảo an ninh an niếc gì ở đây, lí do duy nhất là không được làm ảnh hưởng tới giấc ngủ của người dân.
Đúng là tụi tư bản không có tầm nhìn rộng, ngủ hay không ngủ kệ cha người ta, tự làm mất đi khoản doanh thu khổng lồ đến thế.
Mình ở khu Rookdale ngay đầu đường băng nơi máy bay cất cánh nên kiểm nghiệm chính xác điều này.
- Chuyện về con chó bị trầm cảm.
Nuôi chó ở bên này phải đăng kí, phải lập lí lịch cho chó, có khi còn chi tiết hơn lí lịch tư pháp cho người ở Việt nam.
Có thằng em dưới khu Banktown, mua con chó đốm về nuôi. Chế độ ăn uống cũng thịt sữa như người, nghĩ rằng "cấp chó" mà được như thế là sướng quá rồi. Hai tuần trước chả rõ có ai báo mà nhà chức trách xuống kiểm tra, họ phát hiện chú chó buồn, dãi chảy hai bên mép. Nhà chức trách đưa ra một loạt câu hỏi: Chế độ nuôi dưỡng nghỉ ngơi của chó thế nào? Một tuần có mấy ngày chủ nhà dắt chó đi dạo?... Thằng em nói, tuần rồi bận quá không dắt chó đi dạo được (chuyện này không nói dối được). Nhà chức trách lập biên bản và kết luận: Chó bị trầm cảm. Lỗi do chủ nhà không dắt chó ra ngoài dạo cảnh, giao lưu. Thế là thằng em bị tước quyền nuôi chó.
Chuyện này mình cũng chứng kiến từ đầu đến cuối.
- Chuyện đi tàu điện.
Hệ thống tàu điện ở Sydney về quy mô đúng là nhất thế giới rồi, nhưng vấn đề này mình sẽ có bài viết sau. Ở đây mình chỉ đề cập vấn đề đảm bảo cho người đi tàu.
Nhìn chung chả phải lúc đi tàu, trong mọi sinh hoạt nơi công cộng người Úc ít khi ồn ào. Nhưng để đảm bảo im lặng, trên mỗi đoàn tàu ở các tuyến đi xa đều có một đến hai toa khách lên phải đi nhẹ nhàng và không nói chuyện. Toa tàu này dành cho người đi làm, đi học có thời gian ngủ lúc đi tàu. Một lần mình đi xa và lên ngồi ở toa này, cách mấy hàng ghế là đôi nam nữ, họ không nói chuyện nhưng có động tác làm những người xung quanh không ngủ được. Có người phản ánh, chỉ ít phút sau nhân viên nhà tàu đến đề nghị đôi nam nữ phải di chuyển sang toa khác.
Còn rất nhiều chuyện thường ngày nữa mà khi có thời gian mình sẽ kể tiếp. Nhưng có một điều muốn nói với các bạn, nước Úc cũng như nước Mỹ không bao giờ là thiên đường cho những kẻ lười biếng. Ở đây không có chuyện "ngồi mát ăn bát vàng", không làm mà hưởng (trừ người hưởng chế độ phúc lợi xã hội). Ngay ở những nơi phồn hoa nhất, như khu trung tâm thương mại Town Hall, khu dưới ga tàu Circular Quay, Central người ăn xin, người vô gia cư dải chăn nệm ra nằm rất nhiều, rất nhếch nhác.
Cũng kể chuyện nhà mình một chút. Con chị đi làm, thằng em đi học, năm cuối rồi không có thời gian đi làm thêm.
Thằng em kể, có nhiều tuần chị làm thêm giờ, cuối tuần tiền vào tài khoản kha khá, về nhà chị vui lắm, xin mua gì được ngay. Sang đến đầu tuần, báo tiền thuê nhà, tiền điện, tiền nước, vèo cái tài khoản lại sụt đáng kể, chị lại buồn hưu.
Nó thì vô tư kể, còn vợ chồng mình nghe rồi nhìn con gái mà nước mắt nuốt vào trong.